Sự Trở Về Của Thê Tử Bị Bỏ Rơi
Chương 7
Kinh thành không thể chứa nhiều lưu dân như vậy, bọn họ liền ở ngoài thành dựng túp lều, dựa vào gia đình giàu có và triều đình phân phát cháo mỗi ngày để vượt qua mùa đông giá rét này.
Thời điểm nàng bị Quý gia đuổi ra khỏi nhà, không có chỗ để đi, chính dân chạy nạn nơi này đã cho nàng một chỗ che mưa chắn gió.
Nàng xoay đầu nhìn thoáng qua trận mưa to ngoài cửa sổ, đột ngột nói: “Tiểu Lam, bảo Mã thúc chuẩn bị xe ngựa, ta trong chốc lát muốn ra cửa.”
“ Nhưng trời đang mưa……” Tiểu Lam tưởng khuyên Phó Chỉ Toàn, nhưng thấy nàng nhíu chặt mày, lời khuyên giải đã đến bên miệng lại theo bản năng mà nuốt trở về.
Thiếu phu nhân từ năm mười lăm tuổi đã bắt đầu khởi động toàn bộ Quý gia, nàng sẽ không làm vô dụng việc.
Tiểu Lam vội vàng bung dù, đi đến chỗ người gác cổng.
Chờ đến khi nàng trở lại, Phó Chỉ Toàn đã thay sang một thân quần áo giữ ấm, cũng đeo giày không thấm nước vào.
Sau khi lên xe ngựa, Phó Chỉ Toàn xụ mặt nói với Mã thúc: “Đi khách điếm.”
Trước mắt, Phó Chỉ Toàn có hai cửa hàng, cái thứ nhất là của hồi môn của nàng, khi nàng mới gả vào Quý gia liền sử dụng để kinh doanh điểm tâm. Sau đó, khi cửa hàng điểm tâm kiếm lời, Phó Chỉ Toàn lại dùng tiền lời này mở một khách điếm.
Mấy năm nay, chi phí của Quý gia cơ hồ đều dựa vào hai cửa hàng này chống đỡ.
Khách điếm tên là “Vân Lai”, nhưng hôm nay hơi có chút hữu danh vô thực, bởi vì một người khách nhân cũng không có, chỉ có một tiểu nhị chống cằm ở sau quầy ngủ gà ngủ gật.
“Phùng Lục, Nghiêm chưởng quầy đâu?” Tiểu Lam cong ngón tay lên, dùng sức gõ xuống quầy.
Phùng Lục giật mình một cái, phục hồi tinh thần lại, chỉ chỉ phía sau: “Hắn ở bên trong tính sổ, Tiểu Lam tỷ, sao ngươi lại tới đây?”
Tiểu Lam cười tủm tỉm nói: “Thiếu phu nhân ra tới làm việc, ngươi bảo Nghiêm chưởng quầy đi lên một chuyến đi.”
Phùng Lục vội gật đầu không ngừng: “Nga, được……”
Nghiêm chưởng quầy là một nam nhân trung niên có hai sợi râu cá trê, khoảng chừng 40 tuổi, tính cách của hắn cùng họ của hắn giống nhau, nghiêm túc cũ kỹ, nhưng làm người chính trực, cực có nguyên tắc, cũng chính là vì quá nguyên tắc, mà bị chủ nhân tiền nhiệm sa thải.
Nghiêm chưởng quầy nguyên là đại chưởng quầy của cửa hàng trang sức Lâm Ký nổi tiếng nhất kinh thành. Sau lại bởi vì cậu em vợ của chủ nhân Lâm Ký hợp tác với người ta đổi một đám trang sức, bị Nghiêm chưởng quầy phát hiện ra, hắn lập tức hạ giá chỗ hàng hóa này, cũng đứng ra tạ lỗi, thanh minh, cũng xin trả giá gốc thu hồi lại một đám hàng hoá có vấn đề này.
Nguyên bản hắn xử lý như vậy là không thành vấn đề, cũng vãn hồi được danh dự của Lâm Ký, nhưng sau đó, không biết là ai đem chuyện cậu em vợ của Lâm lão bản đổi trang sức nói đi ra ngoài. Một truyền mười, mười truyền trăm, đối thủ cạnh tranh của Lâm Ký mượn cơ hội thả ra tiếng gió, nói cậu em vợ của Lâm lão bản trước kia còn đổi rất nhiều vật phẩm trang sức.
Không ít người tin vào lời đồn này, lo lắng chính mình đã mua phải trang sức giả, sôi nổi tìm tới cửa la hét đòi trả hàng, việc này nháo đến quá lớn, lão bản Lâm Ký tức giận, tìm một cái cớ đuổi việc Nghiêm chưởng quầy.
Tuy rằng việc này Nghiêm chưởng quầy không có làm sai, nhưng cửa hàng nhà ai mà không có điểm không minh bạch, bởi vậy rốt cuộc không ai dám thỉnh Nghiêm chưởng quầy.
Trong nhà Nghiêm chưởng quầy lại nhiều hài tử, chậm chạp không tìm được chủ nhân mới, tình huống bắt đầu như trứng chọi đá, bất đắc dĩ phải bán bớt mấy đồ có giá trị trong nhà.
Liền ở ngay lúc này, hắn gặp được Phó Chỉ Toàn.
Có lẽ đối với người khác mà nói, Nghiêm chưởng quầy quá mức ngay thẳng là một khuyết điểm, nhưng đối với Phó Chỉ Toàn mà nói, lại là ưu điểm. Tất cả người của Quý gia đều là nữ lưu, Nghiêm chưởng quầy vừa ngay thẳng vừa giảng nguyên tắc, lại có năng lực chưởng quầy như vậy quả thực là chiếc bánh có nhân từ trên trời rơi xuống.
Mới quá ba năm, hắn liền đem khách điếm Vân Lai phát triển đến rực rỡ, doanh thu ngày thường cũng không có bất luận vấn đề gì. Cũng chỉ mấy hôm nay, trời vẫn luôn mưa, trong tiệm mới không có khách nhân nào, ngày thường đều chật ních.
“Thiếu phu nhân, hôm nay tới kiểm tra sổ sách sao?” Nghiêm chưởng quầy hướng Phó Chỉ Toàn chắp tay, trực tiếp ôm một chồng sổ sách ra.
Phó Chỉ Toàn hiện tại nào có tâm tư kiểm tra, nàng vẫy vẫy tay: “Không phải, Nghiêm thúc, ta muốn hỏi khách điếm còn có bao nhiêu bạc.”
Nghiêm chưởng quầy mở sổ sách ra, tính một chút: “Tổng cộng có 1232 lượng.”
Số lượng cũng không nhỏ, Phó Chỉ Toàn nhẹ nhàng gật đầu: “ Vậy tốt, Nghiêm thúc, ngươi đem toàn bộ bạc đều cầm đi mua lương thực đi, đôi phòng trống phía sau khách điếm, nếu còn thừa tiền, lại mua chút sài hồ, cam thảo, hoắc hương……”
"Vậy chúng ta còn mở tiệm vải không?” Nghiêm chưởng quầy kinh ngạc nhìn nàng.