DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sự Trở Về Của Thê Tử Bị Bỏ Rơi

Chương 6

1073 từ

Phó Chỉ Toàn phục hồi lại tinh thần, cười tủm tỉm an ủi nàng: “Đừng lo lắng, ngày mai ta sẽ đi khuyên nương, chờ sau khi tạnh mưa, chúng ta cùng đi đến miếu thắp nhang , xua đi đen đủi.”

Cả ngày nằm ở nhà, Quý Mỹ Du đều nghẹn đến hỏng rồi, vừa nghe nói có thể đi ra ngoài chơi, lập tức cao hứng mà vỗ tay: “Tẩu tử ngươi thật tốt, thật hy vọng cơn mưa này lập tức liền có thể ngừng .”

Phó Chỉ Toàn nhẹ nhàng sờ sờ đầu của nàng, giống như thường ngày sủng nịch nói: “Còn có thứ càng tốt hơn này, ta đã dặn dò phòng bếp làm bánh hoa quế mà ngươi thích ăn nhất, đã đưa đến trong phòng của ngươi , nếu không quay về ăn sẽ lạnh mất .”

“Tẩu tử, ngươi đối với ta thật sự là quá tốt.” Quý Mỹ Du mãn nhãn cảm động mà nhìn nàng, “Ta trở về phòng đây, ngươi có muốn ăn không? Ta lấy lại đây chúng ta cùng nhau ăn.”

Phó Chỉ Toàn ngăn nàng lại : “Không cần, đại phu nói mấy ngày nay ta phải ăn uống nhẹ nhàng, thanh đạm, dễ tiêu hóa một chút , ngươi đừng lấy lại đây ta lại thèm a.”

Nàng vừa đi, nụ cười trên mặt của Phó Chỉ Toàn lại dần dần ẩn xuống dưới, nghiêng đầu hỏi Tiểu Lam bên cạnh : “Ngươi còn nhớ rõ sự việc ta rơi xuống nước không ?”

Tiểu Lam lắc đầu chán nản : “Thiếu phu nhân, nô tỳ có tội, nếu không phải ngày đấy nô tì rời đi, người cũng sẽ không rơi xuống nước. May mắn Tiểu Uyển lại đây chơi , cứu thiếu phu nhân……”

Tiểu Uyển là cô nương Trương gia ở cách vách , mười một tuổi, lớn lên 'châu tròn ngọc sáng', rất là đáng yêu, nàng thỉnh thoảng ngẫu nhiên sẽ qua đây chơi . Ngày đó Phó Chỉ Toàn giống như bình thường lui tới ở bên cạnh hồ nước cho cá ăn , Tiểu Lam đi lấy thức ăn cho cá, chờ đến khi Tiểu Lam trở về, Phó Chỉ Toàn đã được nha hoàn bên người Tiểu Uyển cứu lên.

Sau lại nghe Tiểu Uyển nói, thời điểm nàng vào cửa liền nghe được hồ nước bên kia truyền đến bùm một tiếng, nàng rất tò mò, chạy tới liền thấy Phó Chỉ Toàn ở trong nước giãy giụa, liền bảo nha hoàn bên người nhảy xuống cứu nàng lên.

Cũng may là mệnh của Phó Chỉ Toàn vẫn chưa tuyệt, nha hoàn bên cạnh Tiểu Uyển là người từ phía nam chạy nạn tới, trong nhà trước kia làm nghề đánh cá, từ nhỏ đã bơi rất tốt.

“Nguyên lai là như thế này, tìm một cơ hội ta phải hảo hảo cảm ơn Tiểu Uyển.” Khoé miệng Phó Chỉ Toàn mỉm cười, đột nhiên chuyển đề tài, “Ngươi lặng lẽ đi hỏi Mã thúc gác cổng một chút, nửa tháng gần đây có người nào tiện thể mang theo đồ vật lại đây hay không.”

***

Quý gia chỉ có một quả phụ mang theo con dâu cùng nữ nhi sinh hoạt, thời điểm bình thường , hiếm khi có người tới cửa làm khách.

Bởi vậy khi Tiểu Lam vừa hỏi đến , Mã thúc liền ngày nào đó, giờ nào đó, người nào đó mặc quần áo gì, cầm thứ gì, đều có thể nói được rõ ràng.

Liền nói có ba người, hắn liếm liếm mép, liếc mắt một cái nhìn về phía Chính An Đường, đè thấp giọng nói:” Tiểu Lam cô nương, kỳ thật ngày 23 tháng 8 đó, còn có một người bộ dáng buôn bán, mang đến cho lão phu nhân một bao đồ vật, bất quá lão phu nhân bảo ta đừng nói ra ngoài, việc này ngươi coi như chưa từng nghe qua đi.”

Tiểu Lam gật đầu: “Mã thúc ngươi cứ yên tâm đi, miệng của Tiểu Lam ta ở trên con phố này là kín đáo số một.”

Trở về, Tiểu Lam đúng sự thật đem việc này nói cho Phó Chỉ Toàn.

Phó Chỉ Toàn nắm chặt song cửa sổ bị mưa thu phiêu tiến vào làm cho ướt nhẹp, tâm trầm xuống từng chút một.

23 tháng 8, cũng chính là bảy ngày trước, khi đó Vạn thị liền thu được tin tức của Quý Văn Minh, biết nhi tử của bà leo lên cao, sau đó qua hai ngày, chính mình liền vô ý rơi xuống nước, thiếu chút nữa chết đuối. Từ sau khi chính mình bị rơi xuống nước, Vạn thị liền không ngủ được, còn thường xuyên nửa đêm dậy niệm kinh cầu Phật, từng cọc chuyện này khiến nàng không thể không suy nghĩ.

“Thiếu phu nhân, tay của người sao lại lạnh như vậy, cửa sổ gió lớn, người mau trở về phòng đi.” Tiểu Lam cầm kiện áo choàng lại đây, trong lúc đắp lên cho Phó Chỉ Toàn vô ý đụng phải tay nàng, tức khắc bị cảm giác lạnh băng trên tay nàng dọa sợ.

Phó Chỉ Toàn nhẹ nhàng lau bọt nước bắn tới trên mu bàn tay, quay đầu cười nhạt nói: “Không sao, ta thực tốt.” Sống lại hai đời, nàng trước nay chưa từng thanh tỉnh như hiện tại.

Nhìn bóng dáng đơn bạc của nàng, trong lòng Tiểu Lam không ngăn được lo lắng, nhẹ nhàng đỡ tay nàng, lại lần nữa khuyên nhủ: “Thiếu phu nhân, trời lạnh, người bị phong hàn còn chưa có khỏi hẳn, về phòng nghỉ ngơi đi.”

Nói xong, lại lo lắng mà nhìn thoáng qua màn mưa ngoài cửa sổ, thở dài nói: “ Trận mưa này đã hạ ba ngày liên tục, cũng không biết khi nào mới có thể dừng lại.”

Lời này của nàng thật ra đã nhắc nhở Phó Chỉ Toàn. Kiếp trước, trận mưa thu này giằng co hơn mười ngày, kinh thành còn đỡ, nhưng ở khu vực hạ du Tân Giang lại phải gánh chịu lũ lụt, đặc biệt là Đại Yến nơi sản xuất lương thực quan trọng, lại bị đại dương mênh mông xâm chiếm, không có thu hoạch, vô số bá tánh trôi giạt khắp nơi, rất nhiều người chạy trốn tới kinh thành cầu sinh.