Sự Trở Về Của Thê Tử Bị Bỏ Rơi
Chương 8
Phó Chỉ Toàn lúc này mới nhớ tới, trước đó chính mình tựa hồ đã thương lượng cùng Nghiêm chưởng quầy, chuẩn bị lấy tiền tích cóp mấy năm nay mở một tiệm vải, ngay cả mặt tiền cửa hiệu cũng đều đã chọn xong, chỉ đợi xuống tiền.
“Không mở nữa.” Phó Chỉ Toàn bưng chén sứ Thanh Hoa lên, cúi đầu uống một ngụm nước ấm, vân đạm phong khinh mà nói.
Nghiêm chưởng quầy cảm thấy quyết định của Phó Chỉ Toàn không khác gì trò đùa, nhịn không được nói: “Thiếu phu nhân, nhiều lương thực như vậy thì xử lý thế nào?”
Bọn họ là khách điếm, không có điều kiện cất giữ tương ứng, đặc biệt là trong khoảng thời gian mưa dầm kéo dài này, lương thực để lâu sẽ thực dễ sinh nấm mốc, biến chất.
Phó Chỉ Toàn hiểu ý hắn, nàng buông bát trà xuống, ngẩng đầu nhìn màn mưa phía ngoài cửa sổ, trên mặt hiện lên một tia ưu tư: “Nghiêm thúc, năm nay khí hậu thật khác thường, mùa thu năm ngoái không mưa nhiều như vậy. Kinh thành đã năm ngày mưa liên tục không ngừng, ngươi nói phía nam có thể cũng có mưa to hay không?”
Nghiêm chưởng quầy đầu tiên là ngạc nhiên, tiện đà bừng tỉnh đại ngộ: “Cũng phải, hiện tại đang đúng thời điểm thu hoạch vụ thu, mưa lại không ngừng, chỉ sợ sẽ ảnh hưởng đến vụ thu hoạch năm nay. Vẫn là thiếu phu nhân nhìn xa. Mấy ngày sau lương thực tăng giá, chúng ta khẳng định có thể kiếm một bút lớn, chúng ta có đổi từ mở tiệm vải thành mở cửa hàng lương thực hay không?”
Phó Chỉ Toàn vươn ngón trỏ búng về phía vách tường, cúi đầu nói một câu khó hiểu: “Không cần, số lương thực này là dùng để cứu mạng, cứu mạng của ta .”
Bàn bạc xong về việc thu mua lương thực, Phó Chỉ Toàn tìm một cái cớ, sai Tiểu Lam đi ra ngoài làm việc, sau đó nói với Nghiêm chưởng quầy: “Nghiêm thúc, ta còn có một sự việc muốn nhờ ngươi làm giúp.”
Thấy thần sắc của nàng nghiêm túc, chưởng quầy Nghiêm cũng không dám thiếu chú ý, ngồi thẳng lưng nói: “Thiếu phu nhân ngài nói đi”
Phó Chỉ Toàn từ trong túi gấm lấy ra ba tấm ngân phiếu, đẩy đến trước mặt chưởng quầy Nghiêm : “Nghiêm thúc, ngươi hãy giúp ta mua một tòa nhà ở, không quan trọng lớn nhỏ, không quan trọng vị trí, yêu cầu duy nhất là an toàn.”
Chưởng quầy Nghiêm tiếp nhận ngân phiếu, ba trăm lượng, nói nhiều không nhiều, nói ít không ít, kinh thành có rất nhiều người có nhiều tiền, phòng ở vĩnh viễn là mặt hàng bán chạy, chút tiền ấy muốn ở trong thành tìm phòng ở tốt là không có.
Nhưng mà thiếu phu nhân cũng có nói qua, không quan trọng vị trí, không quan trọng lớn nhỏ, như vậy vẫn có không ít lựa chọn.
Nghiêm thúc đem ngân phiếu thu lại : “ Vâng thiếu phu nhân, ngày mai ta liền đi tìm người môi giới mua bán nhà.”
Phó Chỉ Toàn gật đầu mỉm cười: “Đa tạ Nghiêm thúc, bất quá việc này còn muốn nhờ Nghiêm thúc thay ta bảo mật, không cần nói cho người khác biết.”
Ánh mắt Nghiêm chưởng quầy lóe lóe, nghĩ đến vừa rồi Tiểu Lam bị sai đi ra ngoài, liền gật đầu không nhiều lời nữa: “Chờ kiếm được nhà ta sẽ thông báo cho thiếu phu nhân.”
***
Nàng trở lại Quý gia, cửa hàng đóng cửa, ngẫu nhiên có vài hạt mưa nhỏ bay bay trong không khí.
Xe ngựa dừng lại, Phó Chỉ Toàn còn chưa có xuống xe, mành xe đã bị người bên ngoài vén lên.
“Tẩu tử, ngươi đi ra ngoài chơi cũng không mang theo ta, ta ở nhà nhàm chán muốn chết.” Quý Mỹ Du miệng lẩm bẩm, nhón chân, cằm tựa ở trên cửa sổ của xe, nhìn Phó Chỉ Toàn không cao hứng.
Phó Chỉ Toàn búng nhẹ một chút vào mũi của nàng “Ta là đi ra ngoài làm chính sự, cũng không phải là đi chơi.”
“Ta mặc kệ, tẩu tử lần sau ngươi nhất định phải mang ta đi.” Quý Mỹ Du không thuận theo bắt lấy cánh tay của Phó Chỉ Toàn lay lay.
Phó Chỉ Toàn đành phải đáp ứng nàng: “Được rồi, lần sau ta nhất định mang theo ngươi đi, ngươi có thể buông tay ta ra, để cho ta xuống xe ngựa không.”
Quý Mỹ Du vội vàng buông tay của nàng ra, nhưng chờ Phó Chỉ Toàn vừa xuống xe ngựa, nàng lại lập tức chạy tới trước mặt, lôi kéo cánh tay của Phó Chỉ Toàn, nhỏ giọng nói: “Tẩu tử, nhị thẩm lại tới nữa, nương không có biện pháp, bảo ta ở cửa chờ tẩu tử.”
Biểu tình trên mặt của Phó Chỉ Toàn có chút vi diệu.
Theo như lời của Quý Mỹ Du, nhị thẩm là thê tử của nhị đường thúc Quý Văn Minh, con dâu của gia tộc họ Quý.
Quý gia này, một chi tuy không phát đạt, nhưng nhân khẩu vẫn còn tính là thịnh vượng.
Trước kia, khi mọi người còn đều một nghèo hai trắng thì không ai quan tâm, nhưng từ lúc Phó Chỉ Toàn lấy của hồi môn của mình ra mở cửa hàng, cuộc sống của nhà bọn họ dần dần khá lên, tuy so ra vẫn còn kém các gia đình giàu có khác, nhưng ở trong một đám thân thích nghèo khó của Quý gia này, cũng coi như là tương đối khá giả.
Bởi vậy, vị Quý nhị thẩm này thường xuyên tìm đến cửa kiếm chút tiện nghi.
Vạn thị tin phật, chỉ biết niệm kinh thư, không muốn trở mặt, Quý Mỹ Du là một tiểu cô nương chưa xuất các, ngượng ngùng nhát gan, vì thế việc đắc tội với người khác này liền giao vào trong tay của Phó Chỉ Toàn.