DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sự Trở Về Của Thê Tử Bị Bỏ Rơi

Chương 5

1024 từ

Phó Chỉ Toàn cố ý đem hình ảnh lúc trước Quý Văn Minh hồi kinh vào thành kỹ càng tỉ mỉ mà miêu tả một lần. Nàng muốn ở trong lòng của Vạn thị gieo xuống một hạt giống, chờ ngày Quý Văn Minh hồi kinh, chính là thời điểm hạt giống này chui từ dưới đất lên nảy mầm. Nàng đảo muốn nhìn xem, ở giữa nhi tử yêu thương nhất cùng với thần phật kính trọng nhất, Vạn thị sẽ lựa chọn như thế nào.

Vạn thị nghe nàng nói rất thật như thế, ngay cả thời gian cũng nói ra được, trong lòng không khỏi giật mình, thậm chí bắt đầu hoài nghi đây là Bồ Tát cảnh cáo bà.

Bà cứng đờ chỉ vào phong thư trong tay Phó Chỉ Toàn còn chưa có mở ra, trên mặt cười đến càng thêm hiền lành: “A Toàn quả nhiên là người có phúc, chiến sự giữa chúng ta và Đại Lương đã kết thúc, Văn Minh ba tháng sau liền sẽ hộ tống đại tướng quân Chinh Nam hồi kinh báo cáo công tác.”

“A……” Trên mặt Phó Chỉ Toàn biểu hiện ra kinh hỉ, “Thật sao? Phu quân sắp về tới? Thật sự là quá tốt.”

Ngón tay của nàng run run rẩy rẩy mà mở phong thư ra, đọc nhanh như gió quét, nhìn nhìn, trên má của nàng không một tiếng động mà chảy xuống hai hàng thanh lệ.

Vạn thị thấy vậy, nhẹ nhàng vỗ mu bàn tay của nàng, an ủi nói: “Hảo hài tử, mấy năm nay vất vả cho con. Cũng may Văn Minh liền sắp trở lại, con cũng coi như đã đợi được rồi…..”

“Vâng.” Phó Chỉ Toàn nặng nề gật đầu, hận ý trong lòng lại cao thêm một tầng.

Kiếp trước, nàng từ đầu tới cuối cũng chưa từng gặp qua phong thư này.

Nói cách khác, lão thái bà này kỳ thật đã sớm biết Quý Văn Minh sắp được về tới, đến nỗi vì sao lại cố ý gạt nàng, thì nhìn đến phía dưới tờ giấy viết thư bị người cẩn thận xoá đi một đoạn kia, trong lòng Phó Chỉ Toàn cũng đã hiểu.

Hoá ra lão thái bà này đã sớm biết sự tình Quý Văn Minh bỏ vợ cưới người khác, nguyên lai bi kịch kiếp trước của nàng lại ở chính thời điểm này đã bắt đầu.

Phó Chỉ Toàn vừa mới bước ra khỏi phòng của Vạn thị, sau lưng liền nghe được giọng nói của Vạn thị phía sau lưng phân phó nha hoàn Như Ý chuẩn bị hương nến bái phật.

Nàng quay đầu lại liếc mắt nhìn một cái gian phòng này, cả phòng đều mang theo mùi hương bái Phật, câu môi cười lạnh, trời xanh có mắt, có xuống địa ngục hay không xuống địa ngục cũng không phải là xem ai cung phụng Phật nhiều hương hơn .

Nếu không, như thế nào giải thích được chuyện nàng trở về.

“Tẩu tử, tẩu tử, bên này……”

Phó Chỉ Toàn xoay đầu, môi hồng , má lúm đồng tiền thật sâu, tươi cười, nhìn về phía chỗ Quý Mỹ Du đang đứng ở chỗ hành lang gấp khúc hướng về phía nàng vẫy tay.

“Ngươi không phải mệt mỏi sao , như thế nào còn ở chỗ này?” Phó Chỉ Toàn đi qua, cười khanh khách mà nhìn nàng, chỉ là nụ cười kia chưa từng tới đáy mắt.

Quý Mỹ Du không hề phát giác , nàng mếu máo, ôm cánh tay của Phó Chỉ Toàn oán giận nói: “Ta không nói như vậy, nương lại muốn lôi kéo ta đi bái phật. Ai, nương cũng không biết sao lại thế này, mấy ngày nay liên tục lôi kéo ta đi bái phật, một lần quỳ chính là một hai canh giờ liền, nếu lại quỳ nữa thì chân ta cũng phải chặt đứt.”

Phó Chỉ Toàn cười nhẹ trách mắng: “Nói bừa cái gì vậy, nương đây là thành kính.”

Quý Mỹ Du bĩu môi, tiến đến bên tai Phó Chỉ Toàn, nhỏ giọng nói: “Ta thấy là tẩu hỏa nhập ma mới đúng, có nhiều khi hơn phân nửa đêm nương còn ngồi dậy thắp hương niệm kinh.”

Trong lòng Phó Chỉ Toàn giật mình , ngón tay vô ý thức mà nắm chặt khăn tay, giống như không chút nào để ý hỏi: “Chuyện bắt đầu từ khi nào? Ta như thế nào không nghe nói qua .”

Quý Mỹ Du không có tâm nhãn gì , chớp chớp mắt nói: “Chính là, hình như bắt đầu từ hôm ngươi rơi xuống nước, ta vốn dĩ muốn đi xem ngươi, nhưng nương nói sợ ta quá ồn ào sẽ quấy rầy ngươi nghỉ ngơi, không cho ta đi……”

Nàng sau lại nói cái gì đó, nhưng Phó Chỉ Toàn hoàn toàn không nghe vào tai . Nàng hiện tại trong đầu tất cả đều là năm chữ “hôm ngươi rơi xuống nước” này .

Kiếp trước, nàng vẫn nhớ rõ, cũng ở đầu thu như thế này, nàng bị rơi xuống nước một lần , cũng bởi vậy mà cảm nhiễm phong hàn rất là nghiêm trọng. Ở trên giường mất nửa tháng hôn hôn trầm trầm, cho nên cũng không biết chuyện Vạn thị có cử chỉ khác thường này. Chờ lúc tỉnh lại, thời điểm rơi xuống nước còn có rất nhiều sự tình cũng nhớ không quá rõ.

Kiếp trước nàng đương nhiên sẽ không hoài nghi cái gì, rốt cuộc ba nữ nhân cùng sống nương tựa lẫn nhau bảy năm trời , nàng chưa bao giờ nghĩ tới các nàng sẽ có tâm tư hại nàng .

Bất quá hiện thực đã giáo huấn cho nàng một lần khắc cốt ghi tâm, hiện tại nàng cũng không dám một lần nữa khinh thường một đôi mẹ con nhìn như vô hại này .

“Tẩu tử, tẩu tử, ngươi đang suy nghĩ cái gì vậy ?” Quý Mỹ Du duỗi tay quơ quơ ở trước mắt Phó Chỉ Toàn.