Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục
Chương 90: Một con thú nuốt vàng 1
Vân Mạt chớp chớp mắt, nghĩ người trước mặt này cũng không trả giá, thôi, lại giải thêm một lần cũng không sao.
"Chữ chờ, trúc hạ tấc đất, là biểu tượng Mộc khắc Thổ, giống như măng mầm chui từ dưới đất lên, thấy gió mà lớn, nghĩa là kế tiếp sẽ cao hơn. Công việc mới của cô so với công việc trước kia sẽ tốt hơn nhiều, chỉ là ngay lúc mới bắt đầu tiền lương sẽ không được cao lắm."
"Cô thật giỏi ăn nói." Lý Giai Vân cười cười, như vậy không lâu sau, cô cảm thấy khá hơn nhiều.
"Mặc kệ thế nào, hôm nay cảm ơn hai người."
Cô thanh toán tiền đồ uống, kéo áo khoác lên, đứng dậy đi ra khỏi cửa hàng đồ uống lạnh.
Tiêu Nam há to miệng, không thể tưởng tượng nhìn một màn trước mặt, "Chị, bản lĩnh lừa dối người của chị lại tăng trưởng!"
"Nói cái gì vậy." Vân Mạt nhịn không được cho hắn một cái tát.
"Nói đi, sao em lại tới đây?"
Vấn đề này vừa ra, đầu Tiêu Nam lập tức gục xuống.
"Còn không phải do anh cả sao, không biết quan hệ nhờ vả như thế nào, làm được cho em một thân phận ở hành tinh Rác Rưởi, đưa em rời đi…"
"Vậy thái độ của em không phải là nên tràn ngập cảm kích sao?" Vân Mạt hừ lạnh một tiếng.
Tiêu Nam mở to mắt, nước mắt chua xót chảy xuống, "Chị thì biết gì nha?!"
Vân Mạt nhướng nhướng chân mày, đầu ngón tay gõ mặt bàn, chờ hắn nói tiếp.
"Vì làm cho thân phận của em đủ sạch sẽ, anh đã đưa em đi đến Hạt Ải Tinh, Hạt Ải Tinh là địa phương nào, chị biết không?" Tiêu Nam căm giận đứng lên.
Vân Mạt không nói chuyện, tiếp tục liếc hắn.
"Hạt Ải Tinh, kia mẹ nó chính là một hành tinh Rác Rưởi hàng thật giá thật! Em ở đằng kia nhặt rác rưởi suốt hai tháng, mỗi ngày đều cùng những thứ không biết là gì tranh đoạt đồ ăn!"
"Sau đó thì sao? Sao lại đến đây?"
Khóe miệng Vân Mạt rung rung, anh cả xác thật suy nghĩ đủ cẩn thận, mỗi một bước đi đều lưu đủ đường lui.
"Sau đó em leo lên một con hàng hạm chuyên chở rác rưởi, tới đây!"
Tiêu Nam hít sâu, thở hắt ra, không có kể ở giữa đã trải qua chuyện gì. Nhưng Vân Mạt có thể tưởng tượng được, đối với một thiếu niên 15-16 tuổi, đoạn thời gian trải qua kia nhất định vô cùng gian khổ.
"Chị thấy em mặc đồ cũng không tệ lắm, em hiện tại ở chỗ nào?" Vân Mạt hỏi.
Tiêu Nam nhìn trái nhìn phải, cẩn thận tới gần, nhẹ giọng nói: "Không biết có phải anh cả an bài hay không, em trùng hợp vào đại học tổng hợp Số Một Liên Bang, hiện tại là học sinh hệ thiết kế cơ giáp."
"A!"
Vân Mạt cảm thán, cảnh ngộ này so với cô lúc trước khá hơn nhiều, thật đúng là, cùng là người nhưng không cùng mệnh.
Một người dân Lam Tinh hóa ra cũng có cơ hội học thiết kế cơ giáp, nếu mấy lão đông tây ở phía trên kia mà biết, sẽ thế nào?!
A…
Nhưng, không đợi cô cao hứng xong, câu nói tiếp theo của Tiêu Nam khiến cho cô nuốt nụ cười kia trở về trong cổ họng.
"Chị, chị có tiền không?"
"Em muốn làm gì?" Ghế dựa của Vân Mạt nháy mắt lui về phía sau, cách bàn xa một bước.
"Em không có tiền." Tiêu Nam có chút ủ rũ, "Thiết kế cơ giáp quá đốt tiền, em còn chưa có thi được, toàn bộ linh kiện phụ tùng thay thế đều phải tự trả tiền…"
"Cần…bao nhiêu?"
Vân Mạt cắn chặt răng, thằng bé này từ nhỏ lớn lên với cô, thân như là em ruột, sự quen thuộc đến từ huyết mạch, làm cô vô pháp làm như không thấy.
"25 vạn tinh tệ, chị có không?" Tiêu Nam nói.
Đôi mắt Vân Mạt lập tức mở to, "Em có phải đã kiểm tra qua tài khoản của chị hay không?"
Tiêu Nam không có chú ý đến biểu tình của cô, vẫn chôn mặt ở trong tay: "Được rồi, chắc là chị cũng không có, em tự mình nghĩ cách đi."
Vân Mạt hung hăng thở ra một hơi, nhìn về phía địa phương không thấy dựng một ngón giữa.