Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục
Chương 89: Trên đường gặp Tiêu Nam 2
Tiêu Nam cười khổ nhìn người phụ nữ đang lôi kéo ống quần hắn, "Chị có thể giúp em kéo cô ấy ra trước được không?"
"Này là sao vậy? Em bắt nạt người ta à?"
Vân Mạt vừa nói, vừa tiến lên, ở trên cổ tay của người phụ nữ ấn nhẹ nhàng một cái, ngón tay Lý Giai Vân không tự giác mà buông lỏng ra.
Cô nâng đôi mắt sưng đỏ vì khóc lên, tựa hồ có chút không rõ ràng, trước mắt rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì.
"Đứng lên đi, uống chút nước đi." Tiêu Nam trốn đến đằng sau lưng Vân Mạt, hướng người phụ nữ kia nhắc nhở.
Ba người yên lặng đi một đoạn đường, ở ven đường tìm được một cửa hàng bán đồ uống lạnh.
Không biết Vân Mạt ở trên người Lý Giai Vân đã ấn vào vị trí nào, cô cảm thấy đầu óc của chính mình có chút thanh tỉnh. Chỉ là cỗ ấm ức sâu thẳm trong lòng kia, vẫn không thể tiêu tan.
"Uống chút nước đi." Vân Mạt đẩy ly nước pha lê xinh đẹp về phía cô.
Lý Giai Vân có chút xấu hổ, cô dời tầm mắt đi, tiếp nhận, nhấp một ngụm nhỏ.
Hương vị chua ngọt làm đôi mắt của cô lại một lần nữa bịt kín một tầng sương mù.
"Cảm ơn hai người." Giọng nói của Lý Giai Vân có chút nghẹn, "Bữa này tôi mời hai người."
"Cô có tiền sao?" Vân Mạt giương mắt nhìn cô, người phụ nữ này vừa thấy chính là thân mang đen đủi, công việc không thuận lợi.
"Chút tiền này vẫn có." Lý Giai Vân cười khổ một tiếng, công ty bồi thường cũng không ít, đủ cho cô tiêu dùng vài tháng.
"Không có công lao thì không nhận lộc." Vân Mạt nhướng mày, nhớ tới ba quẻ hôm nay sắp trở thành vô dụng, cô chớp chớp mắt, nghiêm túc nhìn Lý Giai Vân.
"Sao… Sao vậy?" Lý Giai Vân có chút mờ mịt.
"Cô muốn đoán mệnh không?" Vân Mạt hỏi.
"Cái gì cơ?" Lý Giai Vân cảm thấy chính mình đại khái đã uống quá nhiều rượu, phản ứng có chút chậm chạp, sao cứ cảm thấy nghe không hiểu.
"Tôi và cô có duyên, tôi tính giúp cô một quẻ, một câu hỏi là 800 tinh tệ, cô muốn hỏi không?" Vân Mạt nhàn nhạt nói.
Khóe môi Lý Giai Vân run run, 800 tinh tệ, thật đắt.
Nhưng tâm tình cô dù sao cũng không tốt, tâm tình của người phụ nữ một khi không tốt, liền rất dễ dàng không quan tâm hết thảy, thay vì đi quán bar rải tiền, cho cô gái này cũng không có gì đáng kể.
Lý Giai Vân rất thống khoái chuyển cho Vân Mạt 800 tinh tệ.
Vân Mạt từ trong túi móc giấy bút ra, đẩy đến trước mặt Lý Giai Vân, "Nghĩ đến vấn đề mà cô muốn hỏi, viết một chữ vào đây."
Lý Giai Vân nhếch môi, trò chơi này khá thú vị.
Cô nhìn nước trái cây trước mặt, chậm rì rì viết một chữ "mang", đẩy lại đây, khả năng lực độ không tốt, nét bút cuối cùng có chút lệch.
"Hỏi sự nghiệp." Lý Giai Vân nhìn ra ngoài cửa, có chút thất thần.
"Cô bị cho thôi việc." Vân Mạt nói khẳng định.
"Hả? Việc này mà cô cũng có thể nhìn ra được sao?"
Lý Giai Vân cười tự giễu, đôi tay chống cằm, xem ra bộ dáng hồn bay thất lạc của cô quá rõ ràng.
Vân Mạt cầm giấy trên bàn lên, híp mắt, chậm rãi nói, "Quả xoài chữ mang, bên trong chữ mang có vong, vong là mất đi, là diệt vong. Chữ quả tách ra làm hai, trên là điền dưới là mộc, mộc khắc điền, đại biểu lao động. Hiện đã là tháng chín, quả xoài sớm đã chín rụng xuống, cho nên công việc của cô, tất nhiên là đã mất."
"Nhưng cô yên tâm, trong vòng một tháng, cô sẽ có công việc mới." Vân Mạt kế tiếp nói một câu, làm Lý Giai Vân ngẩng đầu lên.
"Thật không?"
Lý Giai Vân không quá tin, nhưng trò chơi này rất thú vị, cô lấy một trang giấy khác, lại viết một chữ "chờ", đẩy qua.