Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục
Chương 91: Một con thú nuốt vàng 2
"Cầm đi!"
Cô kéo tay Tiêu Nam lại, dán lên trên, "Tích", âm thanh chuyển khoản vang lên.
Tiêu Nam lập tức ngẩng đầu lên, trừng mắt khiếp sợ, "Chị…sao chị có nhiều tiền như vậy?!"
Tim Vân Mạt đang nhỏ máu, biểu tình của Tiêu Nam cho cô một chút sung sướng, cô căng da đầu, làm bộ không sao cả nói: "Em đừng lo, về sau thời điểm cần tiền, lại đây tìm chị…"
"Thật tốt quá, chị, em đã biết chị rất lợi hại mà!"
Tiêu Nam ôm chặt cô, hai tay vỗ mạnh vào phía sau lưng của Vân Mạt, thiếu chút nữa đánh cho cô bị nội thương.
"Buông ra!" Vân Mạt cắn răng, hung tợn nói.
"Chị, em vừa mới gửi cho chị phần danh sách, là tài liệu cần mua của học kỳ sau và giá cả, chị xem thu xếp nhé." Tiêu Nam tâm tình cực tốt, không có để ý đến giọng điệu của Vân Mạt.
Vân Mạt nuốt lại một ngụm máu muốn nôn ra vào trong, đứng lên không được, ngồi xuống không xong: "Chị sẽ thu xếp cho em!"
Cô rốt cuộc đã biết, tiền của cô sẽ lấy loại phương thức nào bỏ cô mà đi…
Vân Mạt trăm triệu lần không nghĩ tới, ngũ tệ tam khuyết lớn nhất, hóa ra nơi phát ra chính là em trai mình!
Quả thực khóc không ra nước mắt.
Cô rất muốn đi hỏi ông lão một chút, có phải đã từng đội nón xanh cho Thiên Đạo hay không? Nếu không, sao Thiên Đạo lại chỉnh cô như vậy chứ?
Nhưng, lúc này, chỉ sợ ngay cả phần mộ của ông lão ở đâu cũng không biết đi.
Vân Mạt lắc đầu, gần đây luôn nhớ tới ông lão.
Cô và Tiêu Nam để lại phương thức liên lạc, hai người liền tạm biệt trở về.
Lý Giai Vân lảo đảo đi xa, nghĩ đã trễ thế này, còn có thể đi nơi nào được.
"Tích…" Trên cổ tay vang lên thông báo, là một người đã từng làm việc với cô.
"A lô, anh Tổng?" Lý Giai Vân xoa mặt, cố gắng lên tinh thần đáp lại.
"Giai Vân, tôi nghe chuyện này từ anh Nhạc, vốn dĩ định trễ chút mới hỏi cô, hiện tại nhân cơ hội những người khác còn chưa có biết, tôi chiếm cơ hội trước, cô có hứng thú tới chỗ của tôi làm việc không?"
"Công ty chúng tôi rất cần người như cô, hội đồng quản trị cũng đã thảo luận qua, sẽ cho cô một vị trí quản lý cấp cao, chẳng qua tiền lương…"
Lý Giai Vân mơ mơ màng màng kết thúc cuộc gọi, cô đứng thẳng tại chỗ, thật lâu cũng chưa có động đậy.
Sau đó, xoay người, nhìn nơi xa xa phát ra ánh sáng nhu hòa…
Cuối cùng, cô dứt khoát kiên quyết, kiên định nện bước đi về phía trước, đường đã ở dưới chân, tháng sau đi làm!
Nằm ở trên giường trường học, Vân Mạt lại một lần nữa mở màn hình trí não ra.
Cô đếm đếm học phí mà Tiêu Nam nói, cảm giác giống như núi Thái Sơn đang đè trên đỉnh đầu.
Vân Mạt thập phần hối hận, vì sao lại đi khoác loác với tên Tiêu Nam kia? Thằng oắt kia sợ là thật sự coi cô thành nhà tài trợ đi.
Số tiền hôm nay phải tính bao nhiêu quẻ mới có thể đủ đây?
Vân Mạt lúc này có chút hối hận, sớm biết như thế, hà tất cự tuyệt Hoắc Triết Hàm một cách dứt khoát như vậy, tốt xấu gì kia cũng là một máy ATM.
Kiếm tiền, tăng lực tín ngưỡng… Vân Mạt cả đêm đều ở trong mộng trằn trọc lặp lại như vậy.
…
Căn cứ Long Dập, quân 72, trong phòng họp ở tầng ba, Liên Nghệ mang theo mấy người thiếu tá lật xem hồ sơ, trên màn hình lớn không ngừng quay cuồng các khuôn mặt trẻ tuổi.
"Đội trưởng, dạy học cho học sinh Đặc Chiêu ở Rechester lần này, an bài sao?"
Liên Nghệ ngồi ngay ngắn trên ghế, ánh mắt lướt nhanh, giờ phút này hắn vẫn còn ở vào trạng thái nghỉ phép, cho nên không có trở lại đội Liệp Ưng, căn cứ Kepler, hành tinh 186, mà là trở về quân 72.
"Sửa chữa kế hoạch huấn luyện tân binh nhập ngũ giai đoạn đầu tiên một chút, sau đó dùng cho bọn họ."
Liên Nghệ lật xem hồ sơ học sinh một chút, đầu cũng không nâng lên nói.
"Đội trưởng, đó là học sinh, dùng kế hoạch huấn luyện tân binh có được không?" Vệ Nguy không dám tin tưởng, ngẩng đầu hỏi.
Nơi này của bọn họ cũng không đơn giản, cường độ kia không biết học sinh có thể chịu được hay không.
Liên Nghệ nhẹ quét mắt, âm thanh mang theo trầm thấp: "Học sinh Đặc Chiêu, tuyệt đại đa số là muốn nhập ngũ, để cho bọn họ sớm cảm thụ một chút, còn có cơ hội biết khó mà lui."
Bầu trời bên ngoài, trăng sáng sao thưa, gió nhẹ đảo qua bức màn, căn cứ trong màn đêm càng thêm yên tĩnh. Liên Nghệ đi ở bên cửa sổ, nhìn khu ký túc xá đã tắt đèn kia, bên trong ánh mắt đựng đầy sự thâm thúy nhìn không thấu.
Học sinh Đặc Chiêu… Lại có hơn một trăm người mới.
Hiện tại tình thế của tinh tế có chút giương cung bạt kiếm, nhưng phía trên vẫn còn đấu đá nội bộ, tranh chấp không ngừng.
Cũng may bọn họ vẫn rõ ràng, Liên Bang cần một thế lực mạnh nhất, đáng tin cậy nhất tồn tại.
Cho nên, tuy rằng động tác nhỏ không ngừng, nhưng tay còn không có duỗi quá dài về phía quân giới.
Mà Long Dập, cũng dựa vào vô số chiến công trong nhiều năm trở lại đây, trở thành vũ khí sắc bén nhất của Liên Bang, nhiều năm qua vẫn luôn đứng sừng sững không ngã.
Nhưng mặt ngoài bình tĩnh này còn có thể duy trì được bao lâu?
Liên Nghệ mím môi, kiên định đi trở về chỗ ngồi.
Bọn họ cần thay máu, sự việc hành tinh 186 không thể lại tái diễn, nơi này, không cho phép bị nhúng chàm!
Trương Qua ngồi ở bên cạnh Vệ Ngụy, sau khi nghe Liên Nghệ nói, nghiêm túc ở trên quang não bận việc lên.
Mấy huấn luyện viên khác cũng đều tự tìm địa phương để ngồi, sột sột soạt soạt bắt đầu nhỏ giọng thảo luận.
…