DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục

Chương 88: Trên đường gặp Tiêu Nam 1

840 từ

Ban đêm cao ốc SKB vẫn khiến người nhìn thôi đã thấy sợ như cũ, lui tới, đều là những người mặc tây trang giày da của giới thượng lưu.

Lý Giai Vân uống quá nhiều, cô mới chiêu đãi một khách hàng ra tới, hai bình rượu vang đỏ làm cô say rối tinh rối mù.

Cô cự tuyệt đồng nghiệp đưa về, một mình lung lay đi ở bên cạnh đường cái.

Ban đêm mùa hè rất dễ chịu, giống như từng hàng cây cao to trước mắt này, khiến cho tâm trạng người sung sướng và thoải mái.

Nhưng lúc này, cô lại cảm thấy hết thảy đều là u ám. Đêm đen nhánh, phố tịch mịch, tâm trạng trống rỗng.

Mới mười phút trước, cô nhận được tin tức giảm biên chế, lá thư sa thải nhân viên cũ như cô vô cùng khách khí, cũng thanh toán bồi thường thỏa đáng, nhưng cô chỉ cảm thấy lạnh lẽo, lạnh từ trong ra tới ngoài.

Tập đoàn Nhạc thị, cô đã làm việc ở đây bao lâu? Tám năm!

Từ lúc tốt nghiệp đến bây giờ, suốt tám năm!

Những năm tháng đẹp nhất đều phấn đấu ở chỗ này, những góc cạnh đáng tự hào nhất, cũng đều là ở chỗ này.

Tập đoàn bởi vì nguyên nhân kinh tế, không thể không tiếp thu điều tra của các ban ngành liên quan, cho nên, chi nhánh nhỏ của bọn họ đã bị đóng cửa…

Lý Giai Vân miệng đầy chua xót, rượu vang đỏ bắt đầu ngấm, trên người cô mặc bộ âu phục trang trọng màu đen, tựa hồ là cho cô chút tôn nghiêm cuối cùng.

Tốt nghiệp tám năm, cha mẹ vui mừng, bạn bè cùng lứa tuổi hâm mộ, chính mình đấu tranh… Một màn, một màn từ trước mắt hiện lên, cô đã từng nghĩ tới rời đi, đã từng nghĩ tới có phải mình đã chọn sai nghề hay không, nhưng lại chưa từng nghĩ tới, phương thức rời đi như này.

Nữ sinh ngành khoa học và công nghệ cả người đầy kiêu ngạo, ở bên trong ngành tài chính dốc sức làm việc, buông xuống kiêu ngạo của chính mình, đi tán gẫu cười đùa với khách hàng, vốn dĩ có thể thành công, kết quả lại là thất bại…

Nghĩ tới nghĩ lui, cô nhịn không được khóc lớn lên, vừa khóc, liền có chút không thu lại được.

Có lẽ đã thật sự uống say, Lý Giai Vân ngửa đầu hướng lên trời, một đường đi, một đường khóc.

Tiêu Nam cảm thấy chính mình thật xui xẻo, mới vừa chạy thoát khỏi giảng đường, ra khỏi cửa đã đụng phải người phụ nữ như vậy.

Hắn cũng không phải cố ý đâm cô, ai ngờ đến, vừa chạm vào cô có một chút, cô liền ngồi trên mặt đất không đứng dậy.

Tiêu Nam cảm giác có chút ngốc, đối phương muốn ăn vạ sao? Nhưng bản thân hắn cũng chưa kịp làm gì. Vậy tình huống này tính là gì? Sao cô ta không đứng dậy? Hay là thực sự có vấn đề gì?

Nghĩ đến đây, Tiêu Nam ngồi xổm xuống, định kéo cô dậy.

Hắn mới vừa đụng tới cánh tay Lý Giai Vân, Lý Giai Vân lại như là tìm được bùa cứu mạng, ôm chặt chân hắn, chết cũng không buông ra.

"Này…" Tiêu Nam hoảng sợ, muốn lùi lại tránh thoát.

Người phụ nữ bị hắn kéo cho lảo đảo một cái, vẫn không chịu buông tay, không chỉ như vậy, cô còn bắt đầu nhắm mắt lại khóc lớn hơn, người đầy mùi rượu.

Tiêu Nam không tự giác nhìn chung quanh, mồ hôi chảy đầy trán, hắn không có làm gì nha!

Chuyện gì đang xảy ra ở đây? Nếu bị thấy thì phải giải thích sao?!

Chỉ có thể nói, duyên phận thật kỳ diệu.

Vân Mạt tiếp nhận lời mời của nhà họ Hoắc, đi ăn bữa tối đến vui sướng, sau đó dạo tới dạo lui ở trên phố.

Ở lúc đi ngang qua một chỗ ngoặt, bỗng nhiên cảm nhận được một cổ lực nhân quả mãnh liệt.

Vân Mạt dừng lại, ngẩng đầu nhìn.

Tiêu Nam đang luống cuống tay chân, lúc này cũng sốt ruột nhìn khắp xung quanh, liền nhìn thấy Vân Mạt đang nhìn qua.

"Chị! Vân Mạt!"

Tiêu Nam hét lớn một tiếng, đôi mắt ngay lập tức sáng lên, hắn cũng không rảnh lo cho người phụ nữ đang khóc lớn kia, vội đứng dậy.

"Tiêu Nam!" Vân Mạt cũng kinh ngạc, "Sao em cũng tới đây?"

Tên Tiêu Nam này, với Vân Mạt mà nói, là một loại ẩn ẩn đau đầu.

Lam Tinh đã từng có một câu nói phổ biến một thời, gọi là "Chị của tôi là Vân Mạt", nếu có người nghe qua "ba của tôi là Lý Cương", nhất định sẽ cảm thấy hai tên ngốc này quen nhau.