Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục
Chương 87: Hoắc gia cảm ơn 2
Ba người đối diện bên kia không ngờ cô lại trả lời ngay, fans của người này hiện tại đã trên ngàn vạn, nên công việc chắc rất bận rộn.
Tin nhắn của Vân Mạt vừa đến, đôi mắt của ba người liền sáng lên.
Ba Hoắc trực tiếp đẩy Hoắc Xuyên từ trên ghế sang một bên, ngồi ở phía trước quang não, mười ngón tay gõ như bay, "Không, không! Cần phải cảm ơn cô, cô đã giúp chúng tôi một việc rất lớn."
Đuôi lông mày của Vân Mạt hơi nhếch lên, khẩu khí này, xem ra là ba hắn tự thân xuất mã đi.
"Thực mạo muội, nhưng tôi muốn xin số tài khoản của cô được không? Tôi muốn biểu hiện chút tâm ý." Ba Hoắc cẩn thận hỏi.
"Tôi lần này giúp bác, thay đổi một ít vận thế của bản thân, vậy nên sẽ có nhân quả rơi xuống trên đầu tôi. Nếu bác nhất định phải cảm ơn, vậy tương lai làm nhiều việc thiện hơn, quyên góp chút tiền cho các trung tâm từ thiện, như vậy, nhân quả trên đầu của tôi cũng sẽ bớt đi một ít." Vân Mạt suy nghĩ, trả lời như thế.
Phía đối diện sửng sốt chớp mắt một cái, ba người hai mặt nhìn nhau.
"Hóa ra cô ấy không cần tiền?"
Hoắc Xuyên càng không dám tin tưởng, người này không phải đã tuyên bố một lần hỏi là 800 tinh tệ sao? Sao tiền đưa tới cửa, ngược lại lại từ chối.
Ba của hắn nếu ra tay, đủ cho cô vô số lần 800 tinh tệ.
"Vậy…Đại sư, nếu cô ngại không, có thể giúp tôi tính thêm một quẻ được không?" Ba Hoắc hỏi.
Hắn không biết xưng hô này có thích hợp hay không, tựa hồ trên giao diện có người gọi người kia là đại thần, người kia cũng không phản bác. Nhưng ba Hoắc cho rằng vẫn nên xưng hô vị này là đại sư, như vậy tựa hồ càng chuẩn xác hơn.
"Thực xin lỗi, tôi chỉ tính cho người có duyên." Vân Mạt nói xong, rời khỏi giao diện.
Đã từng có một số gia tộc phụng dưỡng một đám người gọi là đại sư, chuyên môn phục vụ cho gia tộc, đuổi hung trừ tà. Nhưng truyền thừa của Vân gia, không cho phép bọn họ làm loại chuyện này.
Tự tiện thay đổi vận mệnh của người khác, cần phải thừa nhận nhân quả.
Huống hồ, nhân sinh có hàng vạn con đường, số mệnh bẩm sinh tuy rằng đã định, nhưng trải qua nỗ lực, bất luận ai cũng có cơ hội lựa chọn, mỗi người đều có khả năng đi lệch hướng với quỹ đạo vận mệnh.
Đây chính là lựa chọn của bọn họ, không nên là kết quả do người khác mạnh mẽ can thiệp.
Quá mức ỷ lại vào bói toán, thường sẽ làm suy yếu sức phán đoán vốn có của một người.
Ba Hoắc tạm thời không có nguy cơ lớn, cô sẽ không bói thêm quẻ nào nữa.
Nhưng, lần này thu hoạch thực sự không nhỏ, lực tín ngưỡng mà đối phương truyền đến nồng đậm mà thuần túy, hẳn là không phải chỉ đến từ một người.
Loại lực tín ngưỡng thuần túy này, không trộn lẫn với những thứ khác, quả thực làm ít, công to.
Vân Mạt nhìn lại bên trong một chút, vẫn có thể nhìn thấy vết rách của nguyên thần, nhưng đã dần dần khép lại, không còn rách giống cái lưới nữa.
Ba người Hoắc gia nửa ngày không nói được lời nào.
Cuối cùng, vẫn là Ba Hoắc nói trước, "Hoắc Xuyên, người bạn học tên Vân Mạt kia của con, hay con mời cô ấy tới một chuyến đi? Chúng ta mời cô ấy ăn một bữa cơm đơn giản?"
Không mời được đại sư, nhưng ân nhân cứu mạng lại khác, không thể cứ chậm trễ như vậy.
Vừa rồi, người đối diện không phải đã nói sao? Phải làm nhiều việc thiện, vậy bắt đầu từ cô ấy đi.
Hoắc Xuyên nghĩ đến nữ sinh nhìn không thấu kia, nghĩ đến còn phải mời cô đến nhà, không nhịn được kêu rên trong lòng.
Hoắc Triết Hàm thấy bộ dáng không vui của hắn, nhíu chặt lông mày: "Con làm sao vậy? Con bắt nạt cô ấy sao?"
Mẹ Hoắc cũng không nhịn được hát đệm, "Xuyên à, mẹ đã hỏi thăm qua, bạn học kia của con tới từ Lam Tinh, một mình sống không dễ dàng, con nên chăm sóc con bé một chút."
"Con đừng tưởng rằng có tiền là có thể giải quyết hết thảy, không thể quên đi thiện ý của người khác."
Hoắc Xuyên:… Ba mẹ có thể nghe thấy tiếng lòng của hắn không?