Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục
Chương 86: Hoắc gia cảm ơn 1
Hoắc Triết Hàm vẻ mặt mang ý cười đi vào khu biệt thự nhà mình, mẹ Hoắc từ sau vườn hoa ló đầu ra, tưới nước xong thùng trong tay, đi lên theo, "Anh Hoắc, có tin tức vui gì thế?"
"Hoắc Xuyên đâu? Thằng nhãi ranh này, lại đi nơi nào rồi?" Hoắc Triết Hàm trong miệng mắng, khóe môi lại không nhịn được mỉm cười.
Thằng bé này, lần này ít nhiều cũng nhờ có nó.
"Nó đang ở trong phòng sách, anh nói đi, có tin tức vui gì? Hoắc Xuyên trúng tuyển vào Đặc Tuyển sao?" Mẹ Hoắc xoa tay, vui rạo rực nói.
Hoắc Triết Hàm nhịn không được chèm chẹp khóe miệng, đó là "trúng tuyển" sao? Đó là ném tiền của hắn đi vào.
Hoắc Xuyên đang lúc nhìn chằm chằm quang não chơi game, âm thanh tức giận mắng chửi của đồng đội vang ra ngoài, thiếu chút nữa làm ba Hoắc tức chết.
"Đây là phẩm chất gì?!"
Hoắc Triết Hàm đi đến, chỉ vào quang não của hắn, "Con mỗi ngày đều chơi với những người này sao?!"
"Ba?"
Hoắc Xuyên tắt giao diện ‘Vương giả Tinh tế’ đi, xoay người đứng lên:
"Ba vào phòng của con sao không gõ cửa?"
"Tôi vào phòng của anh sao phải gõ cửa?!" Hoắc Triết Hàm nổi giận.
Mẹ Hoắc vội tiến đến, "Anh Hoắc, nói nhỏ chút, hai người đừng vừa thấy mặt đã cãi nhau, hai ba con đang làm gì vậy?"
"Chẳng qua là do anh cả, anh hai của con không ở nhà, ba không có ai để dạy dỗ nên mới đến tìm con." Hoắc Xuyên lẩm bẩm lầm bầm, vẻ mặt không phục.
"Anh câm miệng cho tôi, hai người anh của anh cũng không giống như anh!"
Hoắc Xuyên hừ một tiếng, không hề phản ứng.
Hai người đều đứng thẳng tắp ở nơi đó, ai cũng không tiếp tục nói chuyện, trong không khí lơ lửng một tia xấu hổ.
"Ai, anh Hoắc, anh không phải tìm con có việc sao?" Vẫn là mẹ Hoắc ra tới giảng hòa.
"Hả? Tìm con?"
Hoắc Xuyên bẹp bẹp miệng, cằm hướng lên trời, không thèm nhìn Hoắc Triết Hàm.
Hoắc Triết Hàm hừ lạnh một tiếng, muốn xoay người đi luôn, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.
"Người mà con quen trên WB ý, có thể hẹn ra ngoài gặp mặt được không?" Hoắc Triết Hàm hỏi.
"???"
Mắt Hoắc Xuyên sáng rực lên, ba của hắn thận trọng như vậy, chẳng lẽ đã bị nói trúng thật?
"Cô ta lại nói đúng sao?" Ánh mắt Hoắc Xuyên sáng ngời, nhìn chằm chằm ba hắn.
Hoắc Triết Hàm khó khăn gật đầu.
Ngay cả mẹ Hoắc cũng có chút không thể tưởng tượng được, "Lưu… Lưu Hành đã xảy ra chuyện sao?"
Tin tức còn chưa có lan truyền, cô cũng không nghe được tiếng gió gì.
Hoắc Triết Hàm không tiếng động gật gật đầu.
"Thần kỳ như vậy…"
Mẹ Hoắc hít một hơi dài, có chút vô lực ngồi xuống ghế.
"Ba còn có việc gì tìm cô ta à?" Hoắc Xuyên nghe ra được ẩn ý của ba hắn.
Kỳ thật trong lòng hắn cũng có chút rối rắm, Vân Mạt đến tột cùng có phải là người kia hay không?
Nếu lúc này nói ra hoài nghi của hắn, sợ là sẽ gây phiền toái cho cô.
Suy nghĩ nửa ngày, hắn vẫn nuốt nghi hoặc của chính mình xuống.
"Ba muốn cảm ơn cô ấy một chút, làm nghề như bọn họ, biện pháp thu phí như thế nào?" Hoắc Triết Hàm hỏi.
"Con làm sao mà biết được?"
Hoắc Xuyên sờ sờ mũi, hắn không thân với cô, nhưng người kia ham tiền như vậy, hẳn sẽ rất vui đi.
"Con hỏi cô ấy một chút đi."
Hoắc Triết Hàm nhìn Hoắc Xuyên không có một chút tích cực nào, không nhịn được thúc giục.
Da đầu Hoắc Xuyên có chút tê dại, mở tài khoản WB ra, đối mặt với cái tên "Gọi Tôi Là Ba Ba" kia, cảm thấy thẹn vô cùng, vạn nhất thật là Vân Mạt thì làm sao bây giờ?
Hắn nghiêm túc ngồi xuống, gõ mấy chữ, "Cậu có ở đó không?"
Pop-up tự động trả lời lại, làm sắc mặt của hắn càng thêm khó chịu.
Má nó… Nếu không phải ngại ba hắn vẫn còn ở đây, hắn đã sớm mắng cho người này máu chó đầy đầu.
Cô cho rằng cô là ai? Hỏi cô một câu, cô rõ ràng đang online mà lại dùng pop-up tự động trả lời, ai thèm quan tâm cô hả.
Dưới tình huống ba Hoắc đang nhìn chăm chú, hắn đành phải căng da đầu, lại gõ một câu, "Nhắc nhở lúc trước của cô đã ứng nghiệm, ba tôi muốn cảm ơn cô."
Hoắc Xuyên hoàn toàn không đề cập tới bản thân, đối mặt với người này, hắn trước sau luôn cảm thấy khó xử.
Vân Mạt thật đúng là đang online, tin nhắn vô số, nhưng tin của Hoắc Xuyên bị cô liếc mắt một cái liền phát hiện ra.
"À", ngón cái Vân Mạt hơi xoa cằm, nhớ tới 25 vạn tinh tệ trong túi, mới thở phào nhẹ nhõm, nhân quả này, cuối cùng cũng đã giải quyết xong.
"Tôi nói rồi, một quẻ này là đưa miễn phí cho anh, không cần cảm ơn." Vân Mạt chậm rãi gửi tin nhắn qua.