DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục

Chương 57: Hợp tác 2 ?

1065 từ

Động tác của hai người di chuyển cùng một lúc, đối phương đã dẫm lên thân cây, một đao bổ xuống chỗ ẩn nấp của cô.

Vân Mạt nhảy lên một cái, trốn đến sau một cái cây khác, đối phương cũng sải bước, cầm đao vọt lại đây.

Vân Mạt nhận ra người này, nhìn thẻ bài trên ngực của hắn, đây không phải là Hoắc Xuyên - người muốn xuất hiện trên màn ảnh - hay sao? Còn dùng một đao phế đi một lá phù kim cương của cô, không nghĩ tới, xóa đi biểu tượng nhị thiếu gia, tính cách người này cũng đủ cẩn thận, khó đối phó.

Đại đao của hai người chém vào nhau, cơ hồ là đơn phương áp đảo. Vân Mạt rốt cuộc cũng cảm nhận rõ ràng chênh lệch của tiềm lực đến tột cùng lớn bao nhiêu.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi như vậy, kim cương phù trên cổ tay cô đã phế bỏ mất 3 lá, nếu còn tiếp tục, cô cơ bản liền phải tạm biệt trận thi đấu này.

Đúng lúc này, có âm thanh ồn ào truyền đến.

"Chờ một chút", Vân Mạt hô lên một tiếng, sau đó nhanh chóng nhảy đến một khoảng cách an toàn, "chúng ta có thể hợp tác!"

Động tác của Hoắc Xuyên dừng lại trong chớp mắt: "Cậu có cái gì đáng giá để tôi hợp tác?"

Vân Mạt cẩn thận lui về phía sau, nói: "Có người đang đuổi theo cậu đúng không? Đồng đội của cậu đâu? Đại khái chắc đều đã chết rồi đi?"

Hoắc Xuyên không nói gì, nữ sinh này có chút khó giải quyết, cư nhiên có thể chống đỡ được mấy đao dùng toàn lực của hắn, có chút thực lực.

Vân Mạt nhìn chằm chằm đôi mắt của hắn, thấy hắn không có ý đồ công kích mãnh liệt như trước, liền tiếp tục nói, "Tôi biết bẫy rập của trường thi này phân bố ở nơi nào!"

Vân Mạt tung ra mồi nhử lớn nhất của chính mình, nếu như vậy mà không mắc câu, cô cũng chỉ có thể chạy trốn trước.

Hoắc Xuyên nghiêng tai nghe một chút, đã mơ hồ có âm thanh truyền đến.

Đuổi theo hắn chính là bốn người, trong đó có một nữ sinh.

Hắn hướng Vân Mạt làm động tác im lặng, sau đó như con mèo trốn vào trong bụi cỏ.

Vân Mạt cũng tìm một chỗ để ẩn nấp, tầm mắt cô không có rời khỏi Hoắc Xuyên, cô muốn quan sát thực lực của đối tượng hợp tác này.

Hai nam sinh đã tiếp cận phạm vi tấn công, đao của Hoắc Xuyên bất ngờ chém từ phía sau một nam sinh, một chân đá một tên nam sinh khác.

"Leng keng!" Âm thanh của hai thanh đao lớn va vào nhau truyền đến, mặc dù cách thật xa, cũng có thể cảm nhận được lực va chạm mạnh mẽ kia.

Vân Mạt thấy được Hoắc Xuyên cố hết sức, mọi người đã vây chắn hắn ở giữa.

Thẳng thắn mà nói, đao pháp của Hoắc Xuyên thập phần xuất sắc, từng nhát tấn công chém đúng chỗ yếu hại của người khác. Hắn múa may cây đao lớn trong tay, nhưng cư nhiên không thấy chút nào là quá mức cồng kềnh.

Đây là một tuyển thủ tấn công xuất sắc, hơn nữa hắn còn cực có nghị lực.

Đúng vậy, hắn rất kiên nghị, ba người công kích rất cường hãn, Vân Mạt có thể nhìn thấy cánh tay của hắn khẽ run.

Loại công kích này nhất định sẽ làm cho cơ bắp rất nhức mỏi, làm không tốt còn khiến cho gân cốt cũng bị thương. Thế nhưng, Vân Mạt chỉ thấy hắn một lần lại một lần, không chút do dự phản kích, lưng thẳng tắp, cũng không bộc lộ sự mềm yếu của chính mình trước mặt người khác.

Vân Mạt cũng rất quật cường, cho nên sự quật cường này của Hoắc Xuyên khiến Vân Mạt thưởng thức hắn.

Nam sinh đối phương cũng phát hiện ra cô, nhưng khả năng hắn chỉ nhận định cô như một cái chấm biết di động mà thôi.

Chỉ cần tiêu diệt được Hoắc Xuyên, việc cô bị chém xuống chỉ là sớm hay muộn, cho nên hiện tại cũng không có lãng phí thời gian vào cô.

Mục tiêu của Vân Mạt là nữ sinh kia, thừa dịp ba người vây công Hoắc Xuyên, cô tấn công nữ sinh kia!

Điền Nhã Phù không nghĩ tới, còn có người dám xuống tay với cô, cùng là nữ sinh, thực lực của Vân Mạt mạnh hơn cô quá nhiều.

"Bảo bọn họ lui ra, rút xa một km!" Vân Mạt đặt đao trên cổ Điền Nhã Phù.

"Cậu cảm thấy bọn họ sẽ nghe lời tôi sao?" Điền Nhã Phù có chút hoảng loạn, nhưng cố gắng trấn định.

"Thử một chút không? Trừ khi cậu muốn cáo biệt trận đấu này?" Đại đao của Vân Mạt lại gần thêm một phân nữa, thiết bị đo tích phân của Điền Nhã Phù đã bắt đầu lập loè ánh đỏ, biểu hiện giá trị sinh mệnh của cô đang rớt xuống.

"Bọn họ rời đi thì cậu sẽ thả tôi đúng không?" Điền Nhã Phù cắn cắn môi, biểu hiện tài không bằng người, oán hận nói.

"Đúng vậy.", Vân Mạt nói.

"Các cậu đi trước đi!" Điền Nhã Phù hướng bọn họ phất tay.

Ba tên nam sinh nhìn nhau, do dự một chút, sau đó xoay người liền đi.

"Giết?" Vân Mạt một bên nói, một bên dịch đao trên cổ Điền Nhã Phù gần hơn.

"Cậu nói chuyện không giữ lời!" Điền Nhã Phù có chút luống cuống.

"Chỉ đùa một chút cho vui thôi!" Vân Mạt vỗ vỗ bả vai cô, "Kiên cường lên một chút, chị gái…"

Điền Nhã Phù quay đầu liền chạy, một bên chạy một bên kêu, "Hoắc Xuyên, cậu chờ đó cho tôi!"

"Còn có cậu nữa, tôi đã nhớ kỹ cậu, Vân Mạt!"

"Bố mày chờ ở đây đấy! Mày trở về nói cho Mễ Lị Á biết, đua tiền, thiếu gia tao có rất nhiều!"

Chờ sau khi năm người biến mất, Hoắc Xuyên từ nơi xa đi đến.