Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục
Chương 56: Hợp tác 1?
Sau khi Vân Mạt nghỉ ngơi trong chốc lát, lại bắt đầu chạy như điên. Cô hiểu rõ, quá trình chạy đường dài rất gian nan, nhưng một khi dừng lại, liền càng không muốn chạy, còn không bằng chạy một mạch.
Phải mất thêm nửa giờ nữa, cô mới có thể đến tháp đá cuối cùng.
Bên ngoài tháp đá hình dạng giống như một cái bình, nguy nga hùng tráng, bên dưới khối đá có 4 cây cột. Đế, thân, đỉnh, ba bộ phận đều được dùng đá xanh để điêu khắc thành. Đỉnh ốp đá xung quanh tạo thành bệ, xây nên một cái đài. Có mười ba vòng tròn hình phù điêu, trang trí bên trên là đài sen hình tròn, trên đài sen là đỉnh tháp.
Ngọn tháp nhìn rất đẹp, nhưng nếu lúc này để Vân Mạt hình dung, cô đại khái chỉ có thể nói một chữ —— "Đệch…!"
Quả thực quá hố người!
Cô rốt cuộc biết vì sao một hai cứ phải năm người một tổ đội.
Tháp đá dài hơn 3 mét, có năm cột đá, chữ viết bên trên giống như quy tắc tương đồng, nhưng ý tứ biểu đạt thật không rõ ràng, "Đập!"
"Đập cái gì?"
Vân Mạt sửng sốt chớp mắt một cái, ý đồ đánh một quyền, phía trên cột đá xuất hiện những dấu chấm sáng biểu hiện giá trị sức mạnh.
"Là như thế này sao?" Vân Mạt lại đánh thử một quyền, lại là giá trị sức mạnh hiện ra.
Dùng hết toàn lực đánh tới lần thứ mười, Vân Mạt đã rõ ràng, cần phải công kích năm cột đá với giá trị đều đạt tới ngưỡng tối đa mới có thể thỏa mãn điều kiện để mở ra cửa lớn của tháp đá, mới có thể đạt đến mục tiêu đích thực.
"Khốn kiếp…"
Vân Mạt đưa lưng về phía tháp đá, hai tay chống đầu gối, trước thở hổn hển trong chốc lát, sau đó liền dứt khoát rời đi, cô quyết định quay lại kiếm điểm!
Điểm đích này đối với cô mà nói, căn bản chính là củ cà rốt trước mắt con lừa, mong muốn mà không thể thành.
Vân Mạt lại một lần nữa cảm nhận được tinh tế đối xử với chính mình không tốt!
Cô đã xem qua, dù cô có dùng toàn lực đánh một kích, nhưng ở trên cột đá ngay cả một dấu vết nhỏ xíu cũng chẳng lưu lại được, sợ là cần phải dùng đến vô số người toàn lực đập mới có thể thỏa mãn yêu cầu đi.
Sau khi thỏa mãn yêu cầu, sẽ là một hồi sống mái với nhau, loại việc mãng phu sống mái với nhau như thế này, không thích hợp với người văn minh như cô.
Vân Mạt đau lòng tiếc cho đám tinh thần lực mà cô đã sử dụng hết. Càng đau lòng thể lực của chính mình.
Bây giờ, cô phải dùng gấp đôi thời gian đi qua phiến rừng cây kia, tránh ở dưới tàng cây thở hổn hển từng ngụm, từng ngụm, trong ánh mắt lại vô cùng kiên định, Vân tiểu thiếu chủ không thích thua.
Nơi đây, rừng cây vờn quanh, là nơi thích hợp để ẩn núp.
Vân Mạt khẽ cắn môi, chịu đựng thể lực hao hết, nhức mỏi, chậm rãi bò lên trên cây cổ thụ.
Thật nhanh liền có tiếng bước chân ồn ào, cẩn thận truyền tới…
Vân Mạt giấu chính mình ở trong lá cây, cảnh giác nhìn dưới tàng cây, cho dù còn mấy lá phù kim cương, cũng không làm cô thiếu cảnh giác, đặc biệt là tất cả đối thủ đều hoạt động theo tiểu đội, chỉ có cô một mình đơn thương độc mã, loại tình thế này đặc biệt bất lợi.
Vân Mạt đã ở khu vực này một tiếng đồng hồ, hiện tại cô rất mệt.
Không biết cuối cùng cô có được cộng thêm điểm nào không?
Nhưng xét từ cuộc chiến hiện tại, các tân binh đều đã ra sân ngay từ đầu. Kể cả khi mọi người có kiệt sức ở cuối trận, thì những người còn lại đều là tinh nhuệ.
Vì vậy muốn nghỉ ngơi, cô vẫn cần phải tìm một người hợp tác đáng tin cậy và có chút khả năng tấn công.
Cô hiện tại có chút hối hận đã cự tuyệt Lưu béo.
Mấy lượt người đã đi qua, cô ở giữa cành lá vẫn không nhúc nhích, dần dần điều chỉnh hô hấp của chính mình, giống như con báo đang săn mồi.
Trong phòng phát sóng trực tiếp, mọi người đã sớm dịch chuyển tầm mắt, dù thao tác mở đầu máu me của Vân Mạt làm cho bọn họ vui vẻ một thời gian, nhưng bọn họ không có hứng thú xem một bộ trạng thái tĩnh.
Theo thời gian trôi qua, đám thí sinh chém giết đã bắt đầu trở nên thông minh hơn, phân tán cũng rộng rãi, có người bắt đầu lợi dụng bẫy rập để mai phục.
Huấn luyện viên rung rung chân nhìn màn hình, hắn vẫn luôn chú ý nữ sinh này, ánh mắt của cô trong trẻo không bình thường, tựa hồ hết thảy đều đã được tính ở trong lòng, có loại cảm giác nhìn không thấu.
Hắn rất rõ ràng, muốn mai phục thật lâu không nhúc nhích ở một chỗ, yêu cầu lực ý chí cực lớn.
Hiện tại nữ sinh này vừa không tấn công cũng không chạy trốn, cô ấy đến tột cùng muốn làm gì?
Năm phút sau, Vân Mạt lại lần nữa nghe được tiếng bước chân, cô chớp chớp đôi mắt cay cay, nhìn xuống phía dưới.
Người nọ chạy thực vội vàng, nhưng cũng đủ cẩn thận, hắn nhào lộn một cái liền vọt vào cánh rừng này, nhanh chóng trốn đến sau cây đại thụ, tiếp theo, đôi mắt hắn quét một vòng chung quanh.
Sau đó, tầm mắt người này liền bất chợt giao hội cùng tầm mắt Vân Mạt, nhìn thẳng vị trí của cô.
Lông tơ của Vân Mạt tức khắc dựng đứng lên, nhanh chóng từ trên cây trượt xuống dưới.