DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục

Chương 58: Ba người đồng hành 1

1256 từ

"Hợp tác chứ?"

Sau khi đuổi Điền Nhã Phù đi, Vân Mạt lại hỏi Hắc Xuyên

Hắc Xuyên: "Cậu đến đây lâu chưa? Tại sao lại chọn tôi?"

Từ những lời này cho thấy da mặt hắn khá dày, cũng không phải dạng liều lĩnh như bề ngoài.

Vân Mạt nhếch miệng cười "Tôi với cậu có duyên."

Hắc Xuyên:…..

Vân Mạt nói tiếp: "Cậu bây giờ đơn thân độc mã, cậu có sức, tôi có trí lực, tôi và cậu hợp tác vui vẻ, tôi tin tưởng hai chúng ta sẽ hợp tác tốt."

Hắc Xuyên:….Ý là nói tôi ngu phải không?

Vân Mạt nhìn về phía đầu bên kia, tiếp tục nói: "Sắc trời càng ngày càng tối, nếu tiếp tục chiến đấu sẽ kiệt sức. Tôi đã nói rồi, tôi biết nơi phân bố bẫy rập. Lựa chọn tôi là điều tốt nhất không cần phải mặc cả."

Vân Mạt mang theo Hoắc Xuyên đi đến một vị trí tốt khác, dọc đường đi không có nguy hiểm gì, Hoắc Xuyên rốt cuộc cũng buông xuống đề phòng đối với cô.

Hai người hợp sức chiếm một vị trí dễ thủ, khó công, phát hiện nơi này không tồi, tuy rằng hơi gần đường lớn, nhưng cây cối cao hơn đầu người, trừ phi có thể nhìn từ trên cao xuống, nếu không, không có ai có thể phát hiện, cơ bản có thể xác định là an toàn.

Vân Mạt ngồi xuống, bóp bóp hai chân, "Tôi đói bụng, cậu đói không?"

"Có chút?" Hoắc Xuyên nhìn mặt trời, đã sắp hạ xuống phía tây, thể lực của hắn đã tiêu hao rất lớn, một ngày không ăn, không uống, bây giờ cảm thấy rất khó chịu.

Huấn luyện viên sẽ định kỳ mang "thi thể" trở về, không lâu sau, đã nghe được vài ba tiếng bước chân trên đường lớn.

Hai người tránh ở trong bụi cỏ liếc nhau, đều thấy được nghi hoặc trong mắt đối phương.

"Chuyện gì xảy ra vậy? Hiện tại hẳn là mọi người đang phân tán mới đúng, sao trong thời gian ngắn ngủn lại có nhiều người đến đây như vậy?"

Hoắc Xuyên đưa ngón tay xuống phía dưới mũi, nghiêng đầu sang một bên.

Vân Mạt híp mắt nhìn chằm chằm phía dưới tàng cây, không bao lâu, liền thấy một thân ảnh đáng khinh đang lặng lẽ gạt cỏ dại, cẩn thận che giấu dấu vết, chính là cái tên xui xẻo —— Lưu béo kia.

Hoắc Xuyên đang muốn ra tay, Vân Mạt nhẹ giọng hô một câu, "Từ từ, người một nhà."

"Nhập đội không?" Vân Mạt chủ động hướng Lưu béo phát ra lời mời.

Lưu Dược cũng nhận ra Vân Mạt, "Hiện tại đã biết tôi tốt rồi đúng không? Được!"

"Hai người các cậu thật giỏi quá nha." Lưu Dược đặt mông ngồi xuống bên cạnh, còn thuận đường nhấc chân lên bắt chéo.

"Cái gì?" Vân Mạt có chút nghi hoặc.

"Cậu không biết gì sao? Mễ Lị Á ra giá một trăm vạn tinh tệ, nếu ai bắt được đầu của hai người, có thể đi đến chỗ cậu ta lãnh thưởng! Cung cấp tình báo, cũng có tiền thưởng kếch xù!" Lưu Dược ngồi xuống, một bên nhấc chân, một bên nói.

"Cho nên, Mễ Lị Á này rốt cuộc là ai? Sao cậu lại chọc phải người ta?" Vân Mạt nghiêng đầu nhìn Hoắc Xuyên, cô cảm thấy chính mình có phải đã mệt chết hay không, kéo người này làm đồng đội, liền phải đấu với phần lớn người trong trường thi. Như thế này làm sao mà chơi?!

"Lại nói tiếp cái người tên Mễ Lị Á này." Lưu Dược bĩu môi chỉ vào Vân Mạt, "còn có chút quan hệ với cậu."

"Tôi?" Vân Mạt khó hiểu.

"Cậu đã quên ư? Hôm cậu làm bài thi viết nổi tiếng kia, không phải có một nữ sinh nói cậu là đồ nhà quê sao? Chính là Mễ Lị Á!" Lưu Dược quả thực là người chuyện gì cũng biết.

"Hai người bọn họ có ân oán gì? Sao lại đến mức độ này?" Vân Mạt chỉ vào Hoắc Xuyên hỏi.

"Hai người bọn họ? Chỉ đơn thuần là thích đốt tiền!" Lưu Dược hừ lạnh một tiếng, có chút khinh thường.

Hoắc thiếu gia cũng thập phần khó chịu, "Tôi chỉ là muốn kêu vài người giúp đỡ kiếm điểm mà thôi, ai biết nó lại muốn đấu tiền với tôi! Tôi ra giá một vạn, nó ra hai vạn, tôi thêm đến năm vạn, nó ra mười vạn!"

"Tôi chém một tên trợ thủ đắc lực của nó, liền bị nó đuổi giết đến tận bây giờ, ngay cả cộng sự của tôi cũng chịu thua đồng tiền…"

Vân Mạt cảm thấy ngực trúng một mũi tên:…Đám con nhà giàu vạn ác! Đây là trần trụi khoe của đi.

"Hiện tại tình huống như thế nào? Sao học sinh bị đào thải nhanh như vậy?"

Không lâu sau, lại nghe được một trận tiếng bước chân hỗn độn, học sinh mang cờ trắng ủ rũ cụp đuôi bị đưa đi.

"Nếu tôi đoán không sai, hẳn là đội ngũ của Phương Hồng Thần, cậu ta luôn luôn là kịch bản này. Tôi đoán mấy người kia hẳn là bị người của cậu ta đánh bại."

Vân Mạt ngẩng đầu: "Ai cơ?"

Lưu Dược không dám tin tưởng nhìn chằm chằm cô, "Cậu không xem sổ tay học sinh mới sao? Cậu ta mà cậu cũng không biết sao? Cậu ta là người được Rechester tuyển vào hệ chỉ huy tinh anh, lần này tới đua Đặc Tuyển, rất nhiều người đều nhận thức cậu ta."

"Còn có sổ tay học sinh mới sao?" Vân Mạt có chút ngốc, sao trước nay cô chưa nghe nói qua.

Lưu Dược gõ đầu một cái, "Cậu tham gia Đặc Tuyển không xem sách công lược sao? Mỗi năm trên mạng đều sẽ có các học trưởng truyền thụ kinh nghiệm, cũng sẽ có một ít tư liệu chia sẻ. Không biết là ai sửa sang lại, nhưng rất hữu dụng."

"À", Vân Mạt đã rõ ràng, lúc ấy cô vội vàng kiếm tiền và thích ứng, nơi nào có tinh lực mà vào mạng trường học để xem.

"Còn có gì nữa không? Các học trưởng đối với việc thông qua Đặc Tuyển có những kinh nghiệm gì?" Vân Mạt hỏi.

"Không có gì đặc biệt hữu dụng, nhưng có một cái, tất cả mọi người cần nhớ kỹ," Lưu Dược bĩu môi nói.

"Cái gì?" Vân Mạt hỏi.

"Đừng làm cho công chúng phẫn nộ!"

Hoắc Xuyên nhìn Vân Mạt:…Hai người bọn họ được xem như là đã làm cho công chúng phẫn nộ sao? Rõ ràng là mục tiêu của kẻ lắm tiền, được chứ?

"Hiện tại làm sao bây giờ?" Vân Mạt hỏi.

Hai người đàn ông này, rõ ràng đều tự cho mình là trung tâm, đừng thấy Lưu Dược mặt ngoài thân thiện, trên thực tế hắn chính là một tên kiêu ngạo.

"Tôi có ý kiến, trước tìm cái gì ăn đã, đói bụng quá!" Lưu Dược nói.

"Tôi đồng ý", Hoắc Xuyên không có phản đối.

"Vậy đi thôi, qua con đường này, trong rừng bên kia có đồ ăn", Vân Mạt phủi phủi bụi trên mông, đứng lên.

"Cái gì?" Hai người hai mặt nhìn nhau, đều có chút không thể tưởng tượng nổi.