DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục

Chương 53: Biểu tượng cảm xúc 1

1241 từ

Vị trí của bọn họ là một vùng thành cổ, nơi nơi đều là những viên đá to nhỏ lởm chởm, cùng với những bức tường bám đầy rêu. Những phiến lá lớn đón gió bay phấp phới, có một loại cảm giác thực ma mị. Khí hậu rất nóng, ước chừng phải đến hơn bốn mươi độ, cách một lớp y phục phòng hộ, nhưng phơi dưới ánh mặt trời chói lọi cũng đau rát hết cả mặt.

Mọi người được thả xuống ở mười địa điểm khác nhau, mỗi chỗ khoảng một ngàn người đổ lại.

Mở màn thi đấu thường là đi kèm với trình diễn huyết sắc.

Nơi tập trung đông nhất, chính là nơi tàn sát tốt nhất.

Nữ sinh ghi danh đơn binh vốn đã hi hữu, ở sân chơi này, cũng chỉ rải rác khoảng hai trăm người.

Sau khi Vân Mạt tiếp đất liền nhanh chóng đứng dậy, phóng thẳng tắp về phía chỗ sâu trong rừng đá.

"Nha…" Sau lưng vang lên một trận ồn ào.

Nhân viên giám thị cũng không nhịn được lắc lắc đầu, có tác dụng gì đâu? Cũng chỉ là trốn được một thời gian mà thôi.

Tầm mắt của nhân viên giám thị đã không còn dừng ở trên người cô nữa, bọn họ đã sớm nhận định rằng cô sẽ bị loại trừ ngay thôi.

Vân Mạt cắm đầu chạy, ven đường có không ít cây cối biến dị, lớn lên vặn vẹo, có ảnh hưởng đến tốc độ di chuyển. Nhưng huấn luyện viên tựa hồ đã rửa quá sạch, vẫn chưa phát hiện chủng loại nào có uy hiếp đối với sinh mệnh.

Hôm nay cát vị là phương đông, chính là nơi này.

Nơi xa truyền đến tiếng đánh nhau kịch liệt, nhóm học bá và học tra đã bắt đầu chém giết.

(*) Học bá: học giỏi

(*) Học tra: học dốt

"Ha ha ha, phát hiện nữ sinh phía trước, quay cận cảnh cho tôi! Phải chụp ảnh lưu niệm, tôi sắp hoàn thành “giết” đầu tiên!"

Bên cạnh Vân Mạt đột nhiên xuất hiện một nam sinh, thân thủ mạnh mẽ, khổ người cao hơn cô một nửa cái đầu.

"Cẩn thận!" Lưu Dược cũng theo ở phía sau, duỗi cánh tay hướng về phía Vân Mạt, "Mau tránh ra!"

Vân Mạt lăn về phía bên cạnh, né tránh trường đao, thuận tay túm lên đồ mà chính mình mang đến.

Cô tiến lên một bước, bắt lấy đầu đao, theo lực độ lôi kéo, nam sinh lảo đảo vọt lại đây.

Sau đó đã bị cô chọc đao vào trong ngực.

"A?" Lưu Dược ở phía sau xem đến trợn mắt há hốc mồm, trong mắt hắn, nam sinh này chính mình chủ động dâng tặng đầu người.

Nào có ai chủ động đâm người mình vào binh khí chứ?!

Hoàn thành “giết” đầu tiên!

Học sinh kia dại ra, nằm trên mặt đất, nhìn mây trắng trên đỉnh đầu, trong lúc nhất thời có chút hoài nghi nhân sinh.

Tốc độ xuất đao của Vân Mạt cực nhanh, nhãn lực và tính linh hoạt đều không bình thường, Lưu Dược chỉ kịp nhìn thấy đao kia chút xíu nữa đã đâm được vào y phục phòng hộ của cô, lại bị cô trở tay lôi kéo, trong nháy mắt, đối phương đã cống hiến một tích phân.

"Cậu học võ cổ à?" Lưu Dược có chút hưng phấn đi đến.

"Cậu cách xa chút đi, cách tôi hai mét!" Vân Mạt hướng hắn quát.

Lưu Dược:… "Hợp tác đi, tôi cảm thấy chúng ta rất hợp nhau!"

Vân Mạt tiếp tục lui về rừng đá, ném cho hắn một tiếng vô tình: "Không!"

………………

Nơi xa xa có thể nghe được tiếng gào rống của đám thí sinh, khí thế chiến đấu càng lúc càng khốc liệt.

Vân Mạt không nghĩ tới, người đầu tiên cán đích cũng là một loại thi.

Đích đến là ở một đầu khác của thành đá, khoảng cách ước chừng 30 km, nếu không có gì ngoài ý muốn, nhanh chóng chạy qua đấy, ôm cây đợi thỏ, cũng vẫn có thể xem là một cơ hội tốt.

Nhưng những người có ý tưởng như thế này rõ ràng rất nhiều, cô là kẻ “da giòn”, linh hoạt có thừa, kiên nhẫn thì lại không đủ.

Nhưng, nhân lúc mọi người còn đều chưa kịp phản ứng, cô dẫn đầu đi qua, âu cũng là một cách.

Vân Mạt ngẩng đầu nhìn sắc trời, mây mù dày đặc đen như mực, tiếng sấm ầm ầm ầm, mặt trời chói lọi tự nhiên bị che khuất.

"Trời sắp mưa sao?"

Vân Mạt có chút nhíu mày, nếu trời mưa thì trận chém giết này sẽ càng thêm khó khăn.

Vì trận đấu này mà Vân Mạt đã chuẩn bị không ít bùa chú.

Phòng ngự thì dùng phù kim cương, công kích thì dùng phù đao gió, phù sấm sét, phù hỏa vân, tuy rằng đều là bùa chú cấp thấp, nhưng có còn hơn không.

Tuy nhiên, khi cô làm phù, cũng không có nghĩ đến, lần này Tinh Võng tự nhiên lại có phát sóng trực tiếp.

Phù sấm sét và phù hỏa vân có khả năng tạo thành dị tượng, nếu không có chỗ che chắn đủ tốt, không nên dùng thì hơn.

Vân Mạt tự chọn cho mình một vị trí cát lợi, sau đó chìm thật sâu vào suy tư.

"Đánh cuộc, đi đoạt lấy vị trí thứ nhất!"

Vân Mạt vỗ đùi, hạ quyết tâm.

Nhưng tiềm lực của cô chỉ ở cấp B, nếu muốn chạy vượt qua những người bạn cùng lứa tuổi cấp A thậm chí cấp S, quả thực không khác gì là nằm mơ.

Cho nên, việc cấp bách bây giờ là cô cần gấp một lá phù thần hành.

Cấp bậc của phù thần hành không thấp, hiện tại, thứ nhất là cô không có bút, thứ hai là không có giấy, lại cần phải đào rỗng tinh thần lực, nghĩ như thế nào cũng cảm thấy rất khó chịu.

Khi Vân Mạt đang chìm vào trong suy tư, một nam sinh bị chém qua, "thi thể" vừa lúc ngã xuống trước mặt của cô.

Đôi mắt của nam sinh vẫn mở to, đôi mắt của Vân Mạt cũng nhìn qua đánh giá hắn.

Trong tích tắc, ánh mắt Vân Mạt hiện ra thần thái khác thường, giống như người đói lâu ngày thấy được miếng thịt ba chỉ béo ngậy, thơm ngon.

"Cậu muốn làm gì?"

Nam sinh nghiêm túc sắm vai thi thể, nhưng không chịu nổi ánh mắt của Vân Mạt như là đang nhìn xuyên thấu qua người mình.

Vân Mạt không nói chuyện, ngồi xổm xuống liền bắt đầu cởi y phục phòng hộ của hắn.

"Này… Cậu đang làm gì?" Nam sinh giọng ngắt quãng hô to, "Tôi gọi huấn luyện viên đến đó!"

"Câm miệng, thi thể không cần nói chuyện! Đừng làm cho tôi phải đánh gục cậu!" Vân Mạt hung tợn nói.

Quần chúng Tinh Võng cũng bắt đầu không bình tĩnh được nữa.

Đây không phải khu nhà thổ đi?

Các đồng chí trong hoạt động chống khiêu dâm bất hợp pháp đều đã đi chỗ nào rồi vậy?

Thí sinh tham gia tuyển chọn này còn chơi nam sắc sao?