DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục

Chương 54: Biểu tượng cảm xúc 2

937 từ

Mọi người chung quanh đều đang anh dũng giết địch.

Tiếng nam sinh kêu to che giấu bên trong những tiếng tức giận mắng chửi người.

Không ai ý thức được, sự tàn bạo đằng sau tảng đá lớn này.

Hình ảnh này…

Giáo viên giám thị cũng không nhịn được lấy tay đỡ trán, "Rốt cuộc nữ sinh này muốn làm cái gì vậy? Có nên ngăn cô ấy lại không?"

"Trước nhìn thử xem", huấn luyện viên nói, "Quy tắc không có cấm…"

"Mẹ kiếp …"

"Mẹ kiếp …"

"Mẹ kiếp…"

Nhất thời trên Tinh Võng các tranh cãi cực kỳ thống nhất, "Em gái này đủ hào phóng, em gái quê ở đâu đấy?"

"Mẹ nó! Tôi phục, tôi cho rằng, hôm nay cận chiến đã là chờ mong lớn nhất đối với tôi rồi, không nghĩ tới, hắc mã lại ở chỗ này…"

"Đây là ai?…"

Vị đồng chí hy sinh kia, khuôn mặt biểu hiện “sống không còn gì luyến tiếc”, nhanh chóng được làm thành icon biểu tượng cảm xúc, được chuyển phát ở trong nhóm bạn bè.

Ở một góc độ khác, Vân Mạt lột ra bộ đồ phòng ngự trên người hắn, quần áo bên trong đều là màu trắng, chất cotton, nguyên liệu xem ra không tồi!

Cô quyết đoán cầm lấy đại đao.

"Này… Cậu dừng tay…"

Tiếng kêu của nam sinh cực kỳ bi thảm.

Mọi người trên Tinh Võng cũng không nhịn được quay đầu qua.

Liền nhìn thấy, Vân Mạt xé quần áo của hắn thành một khối hình vuông lớn, mở ra để trên mặt đất, sau đó còn tốt bụng giúp hắn mặc lại quần áo phòng hộ.

"Tôi nói, cậu rốt cuộc muốn làm cái gì?" Nam sinh đã hữu khí vô lực, sống không còn gì luyến tiếc.

"Nào, cho tôi mượn chút máu…" Vân Mạt đặt thanh đao tới trên đầu ngón tay của hắn, "Không đau, một chút là xong…"

"Mẹ nó, tôi…"

"Sao cậu không lấy của chính mình!"

"A…"

Đầu ngón tay của nam sinh chảy ra ít máu, Vân Mạt nhanh chóng kéo tay của hắn, vẽ ở bên trên mảnh vải hình vuông.

Phù cần chú ý “một chút linh quang tức là phù”.

Nam sinh này cùng cô phân cao thấp, dùng thực sự bất tiện.

Vân Mạt vừa thấy thật sự không dùng được, đành phải rạch một chút ở trên ngón tay của chính mình.

"A…" Cũng thật đau!

Phù thần hành vẫn như cũ là lợi dụng tinh thần lực của bản thân điều khiển, lấy máu tươi vẽ bùa, tinh thần lực bị đào rỗng thập phần mãnh liệt.

Sau khi hoàn thành lá bùa, Vân Mạt chỉ cảm thấy trên đỉnh đầu một mảnh ngôi sao nhỏ, chợt lóe, chợt lóe, sáng lấp lánh.

Chung quanh thập phần an tĩnh, tựa hồ hình thành một khoảng không.

Vân Mạt thừa dịp không người quấy rầy, xếp bằng ngồi xuống, điều chỉnh hơi thở trong vài phút.

Năm phút sau, cô bắt đầu lấy tốc độ cực nhanh di chuyển ngón tay, miệng lẩm bẩm.

Trên Tinh Võng, làn đạn tin nhắn tràn đầy đều là —— "ơi?" (hỏi chấm?)

"Cô gái này đang làm gì thế?"

"Cái này là gì?"

"Cô ấy không phải cho rằng chính mình là Thái Văn Cơ trong Vương Giả Nông Dược chứ?"

"Không, tôi cảm thấy, cô ấy cho rằng chính mình là Trình Giảo Kim, mất chút máu mới có thể lợi hại hơn."

Không để bọn họ kịp nghĩ nhiều, âm thanh trong trẻo của Vân Mạt đã truyền tới: "Tôi ra lệnh, cấp tốc!"

Mọi người trên Tinh Võng: "??"

"Đây là khẩu hiệu của dân bản xứ sao?"

"Sao lại độc đáo như vậy?"

Không có bất kỳ dị tượng nào phát sinh, nhưng mà Vân Mạt đã đứng lên, quấn mảnh vải dính máu quanh eo, khom lưng áp chân, sau khi làm mấy động tác cơ bản, liền chạy về phía đông.

Mắt của quần chúng Tinh Võng hoàn toàn choáng váng.

"Vì sao tôi lại bỏ không xem các trận đối chiến xuất sắc, mà tốn thời gian xem cô gái này chơi trò lừa đảo vậy?"

"Lầu trên đừng ồn ào, tôi thậm chí còn quay chậm lại, nghiên cứu từng khung, từng hình, tôi không phải là càng ngốc hơn cậu sao?"

"A, tôi mua mấy nữ sinh có thể thông qua, tôi hiện tại rút tiền đánh cuộc về còn kịp không?"

Vân Mạt chạy về phía trước.

Trong đám người, Hoắc Xuyên cũng đang được bốn người vây quanh.

Một đường chạy như điên.

Đua cha, không bao giờ lỗi thời!

Hoắc Xuyên chính là kẻ "đua cha", đánh đến không có bạn bè.

(*) Đua cha: xem cha ai có tiền hơn

Bốn người bạn cùng tổ đội, tất cả đều là người xuất sắc, hộ tống cho hắn.

Hoắc Xuyên cũng đủ kiêu ngạo, hắn xác thực cũng có tư cách để kiêu ngạo.

Hôm nay, hắn phải làm mọi người mở mang kiến thức một chút, Hoắc thiếu gia trừ bỏ tiền, còn có diện mạo, trừ bỏ diện mạo, còn có tài.

Lúc này, màn ảnh cũng vừa lúc dừng ở trên người hắn.

Ngay cả khi bộ đồ phòng hộ đã che kín, Hoắc Xuyên vẫn làm một thủ thế mà chính hắn cho rằng vô cùng soái.

Bốn vị đồng đội biết hắn lại đến giờ chuột rút, nhịn không được nhắc nhở: "Hoắc Xuyên, cậu cẩn thận bị tụt lại ở phía sau!"