Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục
Chương 52: Tinh võng phát sóng trực tiếp khảo hạch 2
Trong hàng hạm lớn tức khắc ồn ào.
Năm người một đội!
Hầu như tất cả mọi người đều lựa chọn những đồng đội mà họ hiểu biết và có ưu thế nhất.
Giáo viên giám thị cũng có chút hưng phấn, hắn mở giao diện quang não phát sóng trực tiếp ra, nhìn đám thiếu niên ngây thơ này.
Năm người thành một đội, thực nhanh, trên quang não liền xuất hiện từng nhóm, từng nhóm học sinh.
Trong bầu không khí sôi động khẩn trương này, chỉ có hai thân ảnh có vẻ đặc biệt cô đơn.
Trong đó, một người là Vân Mạt, ai bảo cô thi viết thành tích “cao” như vậy?
Tất cả mọi người đều đã biết, đầu tiên, cô là một học sinh dốt, tiếp theo lại là một nữ sinh tiềm lực chỉ có song B.
Đây là điểm đầu người tốt nhất!
Trong đội ngũ nếu có cá nhân như vậy, chỉ có tác dụng kéo chân sau.
Không ít người đã coi cô thành mục tiêu, chuẩn bị dùng chiêu "lạt thủ tồi hoa" tới mở màn cho giải đấu của chính mình.
Cái gì gọi là ‘thương hương tiếc ngọc? Dù sao cô ta cũng không sống lâu, không bằng dùng số điểm ít ỏi của cô giúp cho “sự nghiệp xưng bá” của mình tăng thêm một viên ngói.
Sau này, sẽ có tấm biển viết tên bọn họ - nhóm đàn ông độc thân này - đã bằng thực lực làm nên công tích vĩ đại.
Một người khác, tựa hồ là mới tới, gặp chút trục trặc ở giữa, thiếu chút nữa không kịp lên tàu tự nhiên cũng chưa kịp tìm được đồng đội.
Đôi mắt hắn băn khoăn một vòng, sau khi xác định Vân Mạt, liền đi tới.
"Bạn học, chỉ có hai người chúng ta hợp thành một tổ đội được không?" Nam sinh hỏi, sau đó lịch sự tự giới thiệu, "Tôi tên Lưu Dược".
Lưu Dược vuốt bụng, lộ ra nụ cười rất thân thiện.
Loại hình tượng nam sinh ôn hòa này sẽ làm rất ít người đề phòng, huống chi, hắn còn thiệt tình lại đây đề nghị ghép đội.
Vân Mạt đã sớm chú ý tới hắn, "Lưu Béo? Tên rất phù hợp với người."
Lưu Dược hắc tuyến đầu đầy, "Là Lưu Dược, tôi không phải béo!"
"À!" Vân Mạt nhìn cái bụng của hắn có chút muốn lồi ra, liền không nói gì nữa.
Lưu Dược theo tầm mắt cô cúi đầu xuống:… Vì sao mỗi người đều cảm thấy hắn hẳn phải tên là Lưu béo chứ?
"Cùng hợp thành tổ đội không?"
Lưu Dược cắn răng, nếu không phải chỉ có một lựa chọn duy nhất này, hắn tình nguyện làm một mình. Nhưng ‘song quyền khó địch bốn tay, đồng đội dù cho có yếu thì tốt xấu gì cũng có thể sử dụng làm bia đỡ đạn nha.
"Không, cảm ơn!", Vân Mạt trả lời khiến Lưu Dược khiếp sợ ngẩng đầu.
Hắn đã suy nghĩ rất kỹ, chuẩn bị dùng ba tấc lưỡi lưỡi không xương của mình làm một bài diễn thuyết tâm huyết, để cho nữ sinh biết mặc dù chỉ có hai người bọn họ, cũng đủ hoàn thành một cách bài bản.
Ai ngờ tự nhiên là cái đáp án này?
"Vì sao?" Đây vẫn là lần đầu tiên Lưu Dược bị cự tuyệt trắng ra như vậy, lại còn là trong tình huống này nữa chứ.
"Cậu không còn lựa chọn nào khác!"
Vân Mạt nhìn hắn, đánh giá lại lần nữa, trên đầu của hắn hắc khí nồng đậm không tiêu tan đây là cảnh tượng của người bị "sao chổi cao chiếu".
Khuôn mặt kia, cái mũi kia, cái miệng kia đều đặt ở vị trí không thích hợp, đều là vị trí xui xẻo.
Đây là một ngôi sao chổi trời giáng nha, nhưng đồng thời lại là một phá vận giả!
Phá vận giả là gì?
Là người có thể dựa vào sự nỗ lực của bản thân, bài trừ hết thảy vận đen, vận rủi trên thân của mình, cũng là người có thể làm thành sự nghiệp lớn.
"Cậu và tôi không cần ở chung một đội ngũ. Chúng ta vẫn có thể thuận lợi thông qua khảo hạch." Vân Mạt xác nhận một lần nữa rồi nói.
"Cái gì? Chỉ bằng cậu?!"
Lưu Dược không dám tin tưởng ngoáy ngoáy lỗ tai, phảng phất giống như gặp phải ảo giác.
Những người muốn thắng được khảo hạch, phải lấy một địch năm!
Chính hắn cũng rõ ràng, bằng vào thực lực của một người thì có chút khó khăn, nhưng cũng không phải không thể.
Nhưng mà nữ sinh này?! Nói giỡn đi.
"OK, tùy cậu.", Lưu Dược nói xong cũng không đi, vẫn ngồi xuống ở bên cạnh cô.
"Đến nơi rồi, tất cả hãy chuẩn bị sẵn sàng." Tàu bay dừng lại, giọng của huấn luyện viên vang lên.
Đám thí sinh nhanh chóng thay đổi quần áo phòng hộ, bọc chính mình kín từ đầu tới lòng bàn chân.
Cùng lúc đó, đám trùng máy quay cũng khởi động, ong ong tung bay khắp nơi, truyền tải cảnh này lên mạng.
Trên quần áo của mỗi người đều treo một tấm thẻ nhỏ, trên đó biểu hiện tích phân của mỗi người, lại cũng biểu hiện giá trị sinh mệnh. Đồng thời còn có thể dùng làm thiết bị hướng dẫn vị trí của những bạn học khác. Huấn luyện viên đây là không cho bọn họ có cơ hội trốn tránh.
Thực nhanh chóng, các thí sinh đã được thả xuống những địa điểm khác nhau.