Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục
Chương 28: Hiểu Lầm 2
Nhà hàng Phỉ Tư bọn họ từ trước đến nay nổi tiếng dùng người khắc nghiệt, cho dù là nhân viên ngắn hạn cũng chọn lựa kỹ càng, không nghĩ tới còn có sự tình bắt bóng bắt gió như vậy.
“Vân Mạt, đêm hôm khuya khoắt cô đi đến phòng giám đốc Ôn làm gì? Cô có dám nói lý do không?”
“Tôi chữa bệnh cho giám đốc Ôn.” Vân Mạt hừ lạnh một tiếng, chỉ vào cổ giám đốc Ôn, “Xương cổ giám đốc Ôn không tốt.”
Mọi người vốn dĩ đều đang tin tưởng, lúc này lại có loại cảm giác á khẩu không nói được lên lời.
Lý do này quá giả!
“Phụt…”, Tôn Chí Hàng nở nụ cười, “Cô cho rằng chúng tôi đều là thằng ngốc sao?”
Phảng phất như biết trong lòng hắn nghĩ gì, Vân Mạt đưa tay phải lên, ngón trỏ và ngón cái nhéo cằm, “Đều nói tai nghe thì sai, mắt thấy mới thật. Như vậy hôm nay, tôi sẽ dạy cho anh, anh bắt gió bắt bóng có bao nhiêu ngu xuẩn.”
“Tôi chờ xem!”, Tôn Chí Hàng nói.
Vân Mạt không để ý đến hắn, “Đầu bếp Phương, phiền toái anh đến đây ngồi.”
Cô dọn ghế ra, ý bảo đầu bếp Phương ngồi xuống.
Đầu bếp Phương đã có chút dao động, hắn vốn không muốn tin tưởng, nghe vậy liền phối hợp ngồi xuống.
Vân Mạt kéo tay của hắn qua, đơn giản bắt mạch một chút.
“Đầu bếp Phương bệnh vặt không ít, xương cổ mỏi, viêm khớp vai cùng với chân bị giãn tĩnh mạch……”, Vân Mạt một bên nói, Tôn Chí Hàng một bên bĩu môi.
“Mấy cái này không phải đều rõ ràng sao? Chúng ta làm nghề ngày, đây là bệnh nghề nghiệp.” Tôn Chí Hàng lẩm bẩm, lầm bầm.
Thẳng đến lúc tay Vân Mạt ấn lên huyệt vị phía sau lưng đầu bếp Phương……
“Ngao……”
Đầu bếp Phương kêu to một tiếng, dọa mọi người nhảy dựng.
Đầu bếp Phương đã tương đối khắc chế, nhưng giọng của hắn vẫn vang vọng trong phòng, nước mắt đều chảy xuống dưới.
“A……a……, mạnh hơn một chút……”
Mọi người nhìn đầu bếp Phương cơ hồ như muốn nằm xoài trên ghế, hai mặt nhìn nhau, có khoa trương như vậy sao?
Cùng lúc đó, Vân Mạt thấy thức hải cảm nhận được một cỗ lực tín ngưỡng mãnh liệt, khiến cho tinh thần cô nháy mắt thoải mái
Lực tín ngưỡng?!
Mẹ kiếp!
Hoá ra còn có thể như vậy!
Tối hôm qua cô cũng cảm giác được một cỗ, lúc ấy cô còn tưởng rằng là đến từ Bách Vạn Chu, xem ra là đến từ giám đốc Ôn nha.
Hoá ra, ấn cái vai cổ, cũng có thể sinh ra lực tín ngưỡng!
Vậy cô còn khổ sở mở cửa hàng làm gì? Tính mệnh làm gì?
Vân Mạt nhìn mười mấy người còn lại, giống như một con sói đói thấy được một đàn dê béo.
“Còn có ai muốn thử không?”
“Tôi thử xem!”, đầu bếp Nguyễn tò mò muốn chết, nhấc mông ngồi lại đây.
“Ngao ngao ngao……!” Định lực của đầu bếp Nguyễn không bằng được với đầu bếp Phương, nước mắt, nước mũi rơi xuống tèm nhem.
“Anh Phương, anh Nguyễn, hai người làm sao vậy?”
Nhìn thấy biểu hiện của bọn họ như thế, tròng mắt của những người khác đều phải trừng ra ngoài, không phải là quá khoa trương đi.
“Quá thoải mái……!”, đầu bếp Phương thỏa mãn giống như đang dùng thuốc ảo giác, nằm ở trên sô pha bất động.
Mọi người:……
“Còn có ai muốn thử không? Hôm nay có duyên, tôi có thể giúp cho mỗi người năm phút.”, Vân Mạt chậm rãi nói.
“Đương nhiên, không bao gồm anh!” Một ngón tay của cô chỉ vào Tôn Chí Hàng, lộ ra một nụ cười ác ma.
“Ai thèm!”, Tôn Chí Hàng đạp cửa bỏ đi.
“Tôi cũng không tin tà, tôi tới!” Một thanh niên trẻ lấy thế sét đánh không kịp che tai phi lại, nhanh chóng ngồi thẳng trên ghế.
“Còn có tôi, tôi xếp thứ hai!”
Mặc kệ xuất phát từ mục đích gì, đằng sau lập tức tự giác xếp thành một hàng dài.
Đầu tiên, Vân Mạt kiểm tra thân thể của những người này một lượt, cũng không có gì nghiêm trọng, nhưng cơ và xương đều đau nhức, quả nhiên có một số bệnh ở đốt sống cổ và thắt lưng.
Vân Mạt ước lượng một chút, vậy mỗi người làm bộ xoa bóp ngũ hành đi, có bệnh chữa bệnh, không bệnh coi như thư giãn.
Nhóm đồng nghiệp trẻ rất cường điệu, biểu hiện của họ trực tiếp hơn.
“A a a, quá sung sướng!”
“…… A, a……”
“A a, Vân Mạt, từ giờ về sau cô là nữ thần của tôi!”