DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục

Chương 27: Hiểu Lầm 1

932 từ

Trên đời này, không có bức tường nào không lọt được gió, đặc biệt là những chuyện bát quái, càng được mọi người vận hết sức gió bão để thổi.

Vân Mạt không nghĩ tới, cô và giám đốc Ôn đã bị suy diễn ra một câu chuyện tình yêu vượt qua tuổi tác, rung động tâm can, có thể nói là phiên bản tình yêu mới giữa các vì sao, giống như Huyền Cơ và Ôn Đình Quân.

Đầu bếp Phương không rõ đang nghĩ đến cái gì, trên mặt hiện lên một loại tiếc nuối, một loại hận sắt không thể thành thép: “Chao ôi...", nói xong, liền thở dài thườn thượt quay người đi.

Vân Mạt thọc thọc Vương Tiểu Xán: “Đầu bếp Phương bị làm sao vậy?”

Vương Tiểu Xán cũng dùng một loại ánh mắt mười phần phức tạp nhìn cô: “Cô không cảm thấy giám đốc Ôn quá lớn tuổi sao?”

Vân Mạt:……?

“Chàng sinh ra, tôi chưa sinh ra, tôi sinh ra thì chàng đã già.”

Vương Tiểu Xán nhất định đã đọc rất nhiều tác phẩm kinh điển nên mới nghĩ ra được một câu nói cao siêu như vậy.

Vân Mạt giơ tay đỡ trán, hồi tưởng lại lúc âm thanh cao vút của giám đốc Ôn vang lên, tức khắc cảm thấy vô cùng oan uổng.

Mới sáng ra, sự xấu hổ hỗn tạp với cảm giác vui sướng khi người gặp họa, hỗn tạp với tiếc hận, hỗn tạp với vô vàn tình cảm nhân loại không thể đếm hết nổi.

Đầu bếp Phương, đầu bếp Nguyễn và những người khác mang ra đủ món chua, ngọt, đắng, cay, mặn, trộn ngũ vị hương, đẩy chúng đến trước mặt Vân Mạt, mong rằng cô có thể hiểu được.

Vân Mạt vỗ bàn chỉ vào một người đàn ông cao to, mũi củ tỏi, nói: “Lại đây!”

“Có việc gì?” Ánh mắt Tôn Chí Hàng loé sáng, có chút không dám nhìn cô.

“Lời đồn kia anh truyền khá tốt nhỉ, tin tức linh thông, tình cảm phong phú, hành văn cũng tốt, sao anh không đi tham gia vào đội chó con đi?” Vân Mạt nhìn chằm chằm vào mắt hắn, hừ lạnh nói.

“Cô đừng có mà oan uổng tôi.” Tôn Chí Hàng gãi gãi cổ, cãi lại.

Khóe miệng Vân Mạt cười như có như không, dùng ngón trỏ chọc hắn, “Anh thực tốt!”

“Tôi hỏi anh, anh nhìn thấy tôi vào phòng giám đốc Ôn, anh có tận mắt nhìn thấy chúng tôi làm gì không? Mấy giờ nhìn thấy tôi đi vào, lại mấy giờ nhìn thấy tôi đi ra?”

“Tin đồn không phải do tôi lan truyền.” Tôn Chí Hàng mặt đỏ tía tai.

Vân Mạt coi như không nghe được, nâng cổ tay lên xem thời gian: “Tôi nói cho anh biết, tôi là 10 giờ 55 phút vào phòng 306, 11 giờ 1 phút đi ra, camera bên trong đều ghi lại. Như vậy tôi hỏi anh, anh cảm thấy khoảng thời gian sáu phút này đủ làm gì?”

“Chỉ sáu phút?” Nhóm mấy chục người đầu bếp và phụ bếp hai mặt nhìn nhau.

Lúc này, giám đốc Ôn cũng từ trên lầu lười biếng bước xuống, “Mọi người tụ tập lại một chỗ làm cái gì vậy?”

Tuy nhiên, hắn lại thu được không ít ánh mắt đồng tình.

“À, Tôn Chí Hàng cho rằng, tối hôm qua, chúng ta dùng ước chừng sáu phút, hoàn thành từ cởi quần áo đến mặc quần áo và một loạt các hoạt động khác”, Vân Mạt khoanh tay trước ngực, chậm rãi nói ra.

“Phụt…” Giám đốc Ôn phun ra nước trà, sặc đến liên tục ho khan.

“Không phải tôi nói”, Tôn Chí Hàng rống to một câu, tiếp tục giãy giụa.

“Lông mày anh chữ trình, thân hình ngắn nhỏ. Vừa mới gọi anh một cái, cổ của anh liền chuyển động trong khi thân thể bất động, nhìn xa giống như tươi cười thân thiết, nhìn gần lại như giận như không, điển hình của tướng lòng lang dạ sói.”

“Lòng dạ của anh thâm sâu tôi không quản được, anh thích bịa đặt cũng là chuyện của anh, nhưng anh không thể chọc tới trên đầu của tôi!” Vân Mạt híp mắt, rất có thâm ý nhìn hắn.

Các đồng nghiệp lúc này mới cảm thấy sự tình có chút không đúng, đương sự bình tĩnh như vậy, chẳng lẽ thật sự có hiểu lầm?

“Tôi rõ ràng là nghe Vương Tiểu Xán nói.” Tôn Chí Hàng trông thấy ánh mắt giám đốc Ôn bắt đầu biến lạnh, chạy nhanh đẩy tội cho người khác.

Vương Tiểu Xán mặt tái nhợt nói, “Tôi…… tôi nghe chị năm nói.”

Ánh mắt của mọi người lại hướng về phía người phụ nữ trung niên có bờ vai rộng, vòng eo tròn trịa.

Chị năm: “Tôi nghe Lý Kiến Cương nói.”

Lý Kiến Cương gấp đến độ mặt đỏ, tai hồng, nửa ngày nghẹn một câu: “A, tôi nhớ ra rồi. Tôi là ở trong nhà vệ sinh nam nghe được Tôn Chí Hàng gọi điện thoại. Hắn nói là nghe thấy tiếng rên phát ra từ phòng 306, tôi mới nói như vậy.”

Tôn Chí Hàng:……

Dù sao sự tình đã đến một bước như thế này, hắn dứt khoát cứng cổ, không phục nói: “Là tôi nói thì làm sao vậy? Hai người dám làm, không dám nghe người ta nói sao?”

“Anh câm miệng cho tôi!” Giám đốc Ôn tức giận run cả người.