DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục

Chương 29: Anh là thể chất conan sao 1?

793 từ

“Ting…”,

Trí Não vang lên vô số âm thanh, Vân Mạt đang bận kiếm lực tín ngưỡng, tạm thời không để ý tới.

“Cô nhóc, cô ở bên kia như thế nào?”

“Đồng nghiệp ở chung có tốt không?”

“Có ai gây khó dễ cho cô hay không?”

“Hôm nay là thứ bảy, cô có được nghỉ không? Tôi đến đưa cô đi dạo Trung Ương Tinh nhé.”

Nhiều tin nhắn gửi đến liên tiếp, nhưng không có câu trả lời, Tần Mộc có chút bất an.

Hắn cau mày, nhìn thời gian, đã chín giờ bốn mươi năm phút. Không đúng nha.

Lúc này mới vừa ăn sáng xong, bữa trưa còn chưa tới, đầu bếp không phải đang rảnh sao? Đã xảy ra chuyện gì?

Tần Mộc không thể ngồi yên được nữa, hắn nắm lấy áo khoác, phóng tới nhà hàng Phỉ Tư.

“A…a…”

Còn chưa có bước chân vào cửa, đã nghe được tiếng rên to run rẩy.

Một cơn tức giận không nói nên lời dâng trào trong lồng ngực Tần Mộc.

Không thể tưởng tượng được, nhà hàng Phỉ Tư nổi tiếng gần xa, cư nhiên lại ngầm đen tối như vậy!

Ban ngày tuyên dâm, còn muốn mặt mũi hay không?

Vân Mạt vốn đã là một cây con cong queo, nếu ở lại lâu hơn nữa, hắn sẽ không thể giúp cô đứng thẳng được.

Nghỉ việc! Phải nghỉ việc!

Tần Mộc đỏ mặt tía tai vọt vào trong, sau đó, mắt liền choáng váng.

“Bác sỹ Tần, anh đã đến rồi à?”

Vân Mạt cười tươi như một đóa hoa.

Tuy rằng muốn tu bổ lại thức hải vốn đang bị tổn hại, rách nát như cái mạng nhện của cô, một chút xíu lực tín ngưỡng này quả thực như muối bỏ biển. Nhưng điều quan trọng là, cuối cùng cô cũng đã tìm được đúng phương hướng! Cảm động muốn khóc!

Tần Mộc nhìn nhân viên nằm la liệt dưới sàn, có chút thất thần: “Mọi người làm sao vậy?”

“Xoa bóp.” Vân Mạt nói, “Thế anh nghĩ chúng tôi đang làm gì?”.

Tần Mộc mặt trướng đến đỏ bừng:…Tôi còn không phải lo lắng những người ở đây sức lực lớn, sợ cô bị khi dễ sao?!

“Tới … tới đây, bác sỹ Tần, tôi cũng ấn cho anh hai cái nhé.”, Vân Mạt nhiệt tình tiếp đón hắn.

Tần Mộc lạnh mặt: “Không cần.”

…..

Ba tiếng sau, theo yêu cầu của Vân Mạt, Tần Mộc lái xe huyền phù đi tới cửa ngân hàng.

Dân cư của Trung Ương tinh đông đảo, mấy năm nay kinh tế cũng thực phát triển. Mặc dù là cuối tuần, nhưng người lui tới ngân hàng giao dịch cũng không ít.

Một vị giám đốc đại sảnh thân hình quyến rũ ra tiếp đón Vân Mạt:

“Kính chào quý khách, hoan nghênh quý khách ghé đến ngân hàng tinh tế RS, ngài có cần giúp đỡ gì không?”

“Tôi muốn rút một ít tiền.”, Vân Mạt đĩnh đạc nói.

Giám đốc đại sảnh nhiệt tình đưa cô vào trong.

Ngân hàng tinh tế RS của bọn họ dựa vào chế độ bảo mật độc đáo cùng với hệ thống gửi tiền ẩn danh, trở thành đứng đầu trong số các ngân hàng.

Trong quá trình đào tạo nghiệp vụ cho giám đốc tiền sảnh, cô đã được nói vô số lần rằng những người đến với ngân hàng của họ hầu hết đều là những người giàu có, nổi tiếng trong vũ trụ. Cô không được sơ suất hay khinh thường vì bất cứ thứ gì chẳng hạn như quần áo mặc trên người của khách hàng.

Thực nhanh đã kêu tới tên của Vân Mạt, giám đốc đại sảnh rất cung kính, tự mình đưa cô đến quầy giao dịch.

“Xin kính chào quý khách, ngài muốn thực hiện giao dịch gì?” Trên quầy giao dịch, nhân viên hỏi thăm một cách thân thiết.

“Tôi muốn rút 3 đồng tiền xu!” Vân Mạt dùng trí não xác nhận thân phận, bình tĩnh nói.

Nhân viên phía đối diện có chút không hiểu: “Xin lỗi, ngài có thể lặp lại một lần nữa được không ạ? Ngài muốn rút cái gì ạ?”

“Rút ba đồng tiền tinh tệ, muốn tiền xu.” Vân Mạt nói lại một lần nữa.

“Ách……” Chị gái ở quầy rõ ràng sửng sốt một chút, nhưng vẫn thực hiện cho cô.

Vân Mạt thập phần vừa lòng, thuận tay cho cô một cái đánh giá khen ngợi năm sao, sau đó, trong ánh mắt phức tạp của nhân viên ngân hàng, cô yêu cầu một tách trà nóng, ngậm vài viên kẹo miễn phí rồi từ từ ngồi xuống ghế.