Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục
Chương 26: Thiên lôi vô vọng 2
Hôm nay là ngày tổng kết cuối tháng, tính tiền nhiều khiến hắn rất mệt mỏi. Hắn vừa muốn nghỉ ngơi, cái người tên Vân Mạt này lại tới, tốt nhất là cô ta nên có chuyện quan trọng!
“Xương cổ ngài có chút không thoải mái sao?”
Vân Mạt nhìn hắn không ngừng niết cổ, tròng mắt xoay chuyển, hỏi.
Giám đốc Ôn gật gật đầu, ngày thường thời gian hắn ngồi nhiều hơn so với đứng.
Hơn nữa, sự tình của nhà hàng bọn họ lại nhiều, hắn không chỉ có xương cổ không thoải mái, mà ngay cả thắt lưng cũng rất khó chịu.
Cuối tuần còn phải đi bệnh viện truyền dịch dinh dưỡng, tuy rằng chỉ có thể giảm bớt nhức mỏi trong thời gian ngắn, nhưng cũng tốt hơn vẫn luôn đau như vậy.
“Giám đốc Ôn, để tôi ấn cho ngài vài cái nhé?”
Vân Mạt chân chó nịnh nọt, binh pháp có câu: ‘Muốn được nhận lại, phải cho đi trước đã’, Vân tiểu thiếu chủ co được dãn được.
“Không cần, tôi có ghế mát xa”, giám đốc Ôn hoài nghi đánh giá cô, muốn nhìn xem trong hồ lô của cô bán dược gì.
“Nhìn sắc mặt của ngài, bệnh này đã ảnh hưởng đến giấc ngủ đi? Nếu ghế mát xa có thể dùng được, các cửa hàng vật lý trị liệu bên ngoài đường không phải đều phải đóng cửa hết sao? Bệnh này của ngài, nếu không thay đổi thói quen làm việc và nghỉ ngơi, chắc chắn sẽ không khỏi được. Nhưng ít nhất tôi có thể giúp ngài trong vòng một tháng không bị tái phát”.
“Cô nói đi, cô có mục đích gì?”
Giám đốc Ôn cũng không tin tưởng cô, cô gái này chỗ nào cũng tốt, chỉ là quá hay khoác lác.
“Chính là…… Ách……”, Vân Mạt sờ sờ mũi, “Nếu tôi giúp ngài trị liệu tốt, có thể ứng trước tiền lương được không?”
Giám đốc Ôn thở dài:… “Cô tiến vào nói đi.”.
Xem ra cô ấy thực sự có khó khăn, hắn cũng không phải người bất tận nhân tình.
Mấy ngày nay, Vân Mạt biểu hiện xác thật không tồi, giám đốc Ôn trong nhà cũng có con gái lớn như vậy, suy bụng ta ra bụng người, hắn vẫn rất đồng tình với Vân Mạt.
Vân Mạt nhìn trái, nhìn phải, ở trong lòng làm một chút phán đoán.
Đêm hôm khuya khoắt, trai đơn gái chiếc, đối phương tay trói gà không chặt, đối với sự an toàn của cô không tạo thành uy hiếp.
Nhưng vì để tránh tị hiềm, Vân Mạt vẫn cố ý để hé cánh cửa.
“Ngồi đi.”, Vân Mạt chỉ vào chiếc ghế vuông ở cạnh mép giường.
Giám đốc Ôn :…… Đây hình như là nhà của tôi mà?
Hắn vốn định trực tiếp nói chuyện với Vân Mạt về vấn đề chi trả tiền lương, nhưng không ngờ, chưa kịp mở miệng, đã bị ấn ngồi xuống ghế.
Giám đốc Ôn có chút ngây ngốc. Hắn thực sự không thể tưởng tượng được, chỉ một ngón trỏ áp đến trên đầu vai, hắn cư nhiên ngay cả sức lực đứng lên cũng không có.
Vân Mạt ý bảo hắn vươn tay ra, hai ngón tay sờ vào trên mạch đập xem một chút.
“Không có vấn đề gì lớn, tôi bóp cho ngài hai đường sẽ tốt.”
Vân Mạt tuy rằng không tinh y thuật, nhưng đối phó với loại bệnh nhỏ như thế này, cũng đủ dùng.
Không đợi giám đốc Ôn mở miệng cự tuyệt, Vân Mạt đã bóp lên cổ của hắn.
Giám đốc Ôn vốn mắc chứng căng cơ bắp, trung y gọi là tý.
Ba loại khí của gió, lạnh và ẩm trộn lẫn với nhau tạo thành tê liệt, sự xâm nhập của mầm bệnh bên ngoài làm tắc nghẽn kinh mạch, sự tấn công từ bên ngoài của gió, lạnh và ẩm làm xuất hiện chứng tê cứng kinh mạch.
Phương pháp đối phó của Vân Mạt là thuận theo sự điều khiển của kinh mạch và sự lưu thông của khí huyết, điều chỉnh cơ và xương cho hắn, làm ấm kinh mạch và nạo vét các phế tích, kích hoạt khí và hoạt huyết, xua tan cảm lạnh và giảm đau.
“A..."
Ngay khi Vân Mạt dùng tay phải bóp chặt vai phải của Giám đốc Ôn, hắn liền phát ra một tiếng kêu rất vang vọng.
Tiếng kêu đó, văng vẳng qua lại.
"A... a... ôi! Thoải mái quá!"
Sắc mặt Vân Mạt gần như tối sầm lại, cô chạy nhanh ra cửa, “rầm” một cái đạp bung cửa phòng.
“Tôi nói, giám đốc Ôn, ngài có thể kiềm chế hơn được không?”
Giám đốc Ôn vốn đã có chút phiêu, hắn thật sự là không nhịn được, thật thoải mái, thoải mái đến muốn ngã quỵ.
So với đi truyền dịch dinh dưỡng còn thoải mái hơn rất nhiều.
Mấy cửa hàng mát xa vật lý trị liệu hắn cũng không phải chưa từng đi qua, nhưng mấy cửa hàng có hiệu quả mỗi lần đều làm hắn đau đến chết đi sống lại. Không giống như lúc này, sao có thể thoải mái đến như vậy chứ?!
Cơ bắp nhức mỏi được thư giãn, kinh mạch tắc nghẽn được khơi thông, cả người hắn phảng phất đều như được cho vào lò nấu lại một lần nữa, cảm giác ấm áp quá thoải mái! Quá thoải mái!
“A a a! Chính là chỗ đó! Dùng sức ấn đi, đúng rồi!”
Vân Mạt xoa bóp khoảng năm phút, sau đó vỗ vỗ vai hắn, “xong rồi, ngài thấy sao?”
Giám đốc Ôn cảm thấy thoải mái đến mức sắp trượt xuống sàn, “Kết… Kết thúc rồi sao?”
Vân Mạt:…“Rất muộn rồi.”
Giám đốc Ôn đầy mặt tiếc nuối, “Cô đang muốn nói đến cái gì ý nhỉ?”
“Có thể ứng trước một tháng tiền lương cho tôi được không?” Vân Mạt hỏi.
“Được, ngày mai chuyển khoản cho cô.”, giám đốc Ôn nói xong, lại thập phần khát vọng hỏi: “Có thể ấn thêm cho tôi một chút không?”
“Ngày mai 10 giờ đi, chờ tôi kết thúc công việc.”, Vân Mạt nói.
“Có thể, có thể, tôi chờ cô nha.” Giám đốc Ôn vẻ mặt nhộn nhạo.
Tròng mắt Vân Mạt dạo qua một vòng, tiếp theo lại nói, “Giám đốc Ôn, tôi có thể xin một cái ấm sành, dùng nguyên liệu nấu ăn trong phòng bếp để nấu cơm cho chính mình được không?”
“Có thể, có thể!” Giám đốc Ôn nhìn cô, đôi mắt từ ái muốn chảy ra nước.