Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục
Chương 25: Thiên Lôi Vô Vọng (1)
Liên Châu trợn tròn hai mắt:
“Cô xâm lấn vào hệ thống của tôi à?”
Vân Mạt nhàm chán xoay cổ, sao mỗi người đều cảm thấy cô là một siêu hacker vậy?
Nếu cô có bản lĩnh này thì còn phải đến một nhà nhà hàng nhỏ làm nhân viên phục vụ quèn sao?
Nếu giám đốc Ôn nghe được trong lòng cô gọi nhà hàng Phỉ Tư là ‘nhà hàng nhỏ’, sợ là sẽ nhổ nước bọt vào mặt cô.
“Nếu tôi nói đúng, đừng quên trả phí cho tôi nha, khách hàng……” Vân Mạt chậm rãi gõ từng chữ gửi đi.
Liên Châu nhanh tay bấm chi trả 160 tinh tệ:
“Tôi lại thử một chữ ‘Ngôn’ nữa, hỏi bệnh tình như thế nào?”
Vân Mạt tỉnh táo lại:
“Ngôn, chữ cái này đầu hung, đuôi cát, trước hung sau cát, bệnh này không sao. Nhưng điều trị không đúng cách, sẽ lặp đi lặp lại nhiều lần.”
Liên Châu nhìn lời này, có chút vui vẻ:
“Nhưng anh ấy vẫn luôn hôn mê bất tỉnh, bác sĩ đã kiểm tra mà không tìm ra vấn đề.”
“Nếu cô không ngại, hãy cho tôi xem mặt của anh ta.”
Vân Mạt trầm tư:
“Nếu cô lo lắng, tôi có thể ký một biên bản thỏa thuận không tiết lộ.”
Liên Châu đã có chút dao động, nghĩ đến anh hai bị bệnh, đã có rất nhiều người biết được, cho cô ấy nhìn xem cũng không sao.
Vân Mạt nhìn qua video một chiều, cẩn thận xem xét, cuối cùng hít sâu một hơi, chậm rãi nhắn tin trên màn hình:
“Người này huyền châm phá ấn, ấn đường nhiều ánh sáng. Trong cuộc đời anh ta chắc chắn sẽ có một lần gặp phải sự tình vô cùng nguy hiểm, thậm chí uy hiếp đến sinh mạng. Nhưng lúc này ấn đường không hẹp, không lõm, đại nạn không chết, cuối đời tất có phúc báo!”
“Cô có thể chữa được không? Anh tôi có phải như cô nói, không ảnh hưởng đến tính mạng hay không?” Tim của Liên Châu đều sắp vọt tới cổ họng, tay run rẩy hỏi.
“Anh ta không cần chữa trị, sẽ nhanh chóng tỉnh lại.” Vân Mạt nhớ lại tướng mạo Liên Nghệ một chút, bình tĩnh nói.
“Cái gì? Cô nói thật sao?” Liên Châu cảm thấy thật vui vẻ, nhưng cô càng sợ người bên kia là vì lừa tiền cho nên mới nói những lời tốt đẹp.
“Không có vấn đề gì lớn, khẳng định là có chút suy yếu, sau khi anh ta tỉnh lại có thể cho anh ta dùng ít dược thiện bồi bổ.”
“Anh ấy thật thực sự có thể mau chóng tỉnh lại sao?” Liên Châu lại lần nữa đặt câu hỏi, cô muốn một câu trả lời chắc chắn.
“Nhanh thì bảy ngày, chậm thì hơn một tháng.”
Vân Mạt nhìn vào quẻ tượng trong tay:
“Chấn hạ, Càn thượng, là quẻ ‘thiên lôi vô vọng’, hào cửu ngũ, vô vọng chi lữ, chớ dược sẽ có hỉ.”
“Cô……có thể nói rõ ràng một chút được không?” Môi Liên Châu đều phải rung động.
“Không cần vội vã dùng thuốc, bệnh sẽ tự động khỏi hẳn.”, Vân Mạt nói, “Được rồi, bây giờ kết thúc đi, tôi muốn nghỉ ngơi.”
“Chờ một chút, dược thiện làm như thế nào?” Liên Châu dùng tốc độ nhanh nhất của tay, tiếp tục gõ câu hỏi.
“Cô xác định muốn hỏi sao?”
“À…à, tôi biết rồi!”, Liên Châu không nói hai lời, lần này chuyển nhanh 800 tinh tệ lại đây.
Vân Mạt bĩu môi, nhân dân tinh tế thật là tà ác, luôn dùng phương thức khó có thể cự tuyệt được tới câu dẫn cô.
“Như vậy đi, tôi sẽ nghiên cứu trước, chờ đến khi anh ta tỉnh lại, hẳn là sẽ hoàn thành.” Vân Mạt vì danh dự của chính mình, không thể không thận trọng.
Rốt cuộc, mấy ngày nay làm công việc phụ bếp đã giúp cô nhận thức sâu sắc, trải qua mấy ngàn năm tiến hóa, động thực vật đã sớm không phải bộ dáng ban đầu, ai biết công hiệu có còn như xưa hay không.
Việc này cũng không thể làm một cách tuỳ tiện, trước tìm một cơ hội nói chuyện với giám đốc Ôn, điều chỉnh thử dược thiện rồi nói sau.
“Được, được.”, Liên Châu không biết nên nói cái gì cho phải, chỉ một cuộc đối thoại ngắn gọn như vậy, cô tựa hồ như thấy được hy vọng đã mất từ lâu.
Mặc kệ đối phương xuất phát từ mục đích gì, ít nhất hôm nay, thật sự đã an ủi được cô.
Vân Mạt nhìn thời gian, hơn mười một giờ, giám đốc Ôn hẳn là chưa đi ngủ. Quý nhân nhiều việc, ngày mai không nhất định có thể có thời gian nói chuyện với cô, hiện tại đi thôi.
“Cốc cốc cốc”, Vân Mạt thuận tay chuyển 80 tinh tệ đến Linh Yêu Yêu quỹ, sau đó đeo đôi dép lê vào, đi đến gõ vang cửa phòng 506.
Đừng trách cô không ấn chuông cửa, ấn nửa ngày, bên trong một chút động tĩnh cũng không có, không biết có phải hỏng rồi hay không.
“Có chuyện gì?” Giám đốc Ôn vẻ mặt không vui, kéo cửa ra hỏi cô.
“À, tôi tới không đúng lúc, ngài sắp đi ngủ sao?”
Vân Mạt nhìn thấy trên tóc hắn còn nhỏ nước, tùy tiện mặc một cái áo thun, hình như mới vừa tắm xong.
Nhưng, sự tình mà Vân tiểu thiếu chủ quyết định làm, tuyệt đối không có đạo lý được một nửa liền dừng lại.
Vân Mạt dựa vào ven tường, trên mặt không có một chút áy náy và ngượng ngùng nào vì đã quấy rầy đến người khác.
“Cô có việc gì?” Giám đốc Ôn không kiên nhẫn hỏi.
------------
Chú thích:
(*) Quẻ 25 – Thiên lôi vô vọng
* ☳ Chấn hay Lôi (Sấm).
* ☰ Càn hay Thiên (Trời).
Đoạn này: Vân Mạt nói: “Chấn hạ, Càn thượng, là quẻ ‘thiên lôi vô vọng’, hào cửu ngũ, vô vọng chi lữ, chớ dược có hỉ.”
Chấn ở dưới (Lôi ở dưới), Càn ở trên (Trời ở trên):
Cửu ngũ: là hào thứ 5 từ dưới lên
Chớ dược có hỉ: không cần dùng thuốc tự khắc sẽ có tin vui