Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục
Chương 24: Lại khai trương 2
Ai là Bách Vạn Chu vậy?
Tên nghe giống như một khách hàng lớn, làm việc cũng thập phần hào phóng, nhưng khoản dự chi kia thật sự là quá lộn xộn.
Vân Mạt cảm thấy thương tổn do Cải Bắp gây ra còn chưa có qua đi đâu, có điểm thần hồn nát thần tính.
Cô không bấm xác nhận mà mở tin nhắn ra đọc trước, nhưng chưa kịp đọc kỹ thì một liên lạc đã đến.
“Bách Vạn Chu yêu cầu được nói chuyện riêng với bạn, bạn có đồng ý không?”
Vân Mạt bấm từ chối.
Bên kia, Liên Châu nhìn cửa hàng màu xám, cơ hồ định từ bỏ.
Cô cảm thấy chính mình thật là cái gì cũng có thể thử khi tuyệt vọng, sao lại liều mạng bám riết không tha ở cửa hàng của người ta như vậy.……
Cửa hàng này ngay cả che giấu cũng lười làm, rõ ràng là một cửa hàng lừa đảo!
Chủ quán có khi đã bị công an bắt vào tù rồi.
Cho đến khi liên lạc bị Vân Mạt ấn “từ chối".…
“Cô ấy đang online!”
Liên Châu lập tức ngồi thẳng dậy, đôi tay có chút run rẩy, lập tức nhắn tin qua: “Cô có ở đó không?”
“Có!” Vân Mạt vẫn đáp lại.
“Tôi đã đọc được phần giới thiệu của cô, cô nói thiên hạ vạn vật không gì không biết, âm dương bát quái sinh tử sáng tỏ, cô có phải thật sự cái gì cũng biết không?”
"Ang.” Vân Mạt đáp lại bằng một câu mà cô cho là rất lịch thiệp.
Liên Châu:……Ang? Ngôn ngữ riêng sao? Nghĩa là gì?
Dù sao cũng đã liên hệ được, Liên Châu thở phào nhẹ nhõm một hơi, cảm thấy nên thử người này trước xem sao đã, rốt cuộc sự tình cũng liên quan đến sức khỏe của anh trai, cô không thể tùy tiện.
“Cô thật sự cái gì cũng biết sao?” Liên Châu hỏi.
“Cô có thể thử xem.” Nghiệp vụ ứng đối với kiểu câu hỏi này của Vân Mạt đã tương đối thuần thục, không che dấu, đúng sự thật mà nói chuyện, còn lại tự khách hàng phán đoán.
“Thử như thế nào?” Liên Châu lấy tay lau lau trán, tâm trạng có chút khẩn trương
“Đặt một đơn hàng khác tại cửa hàng của tôi, đặt câu hỏi mà cô muốn biết, yêu cầu thanh toán 800 tinh tệ.” Vân Mạt mỉm cười, chuyển cho cô một liên kết mới.
Liên Châu rõ ràng sửng sốt một chút, cô không thiếu tiền, nhưng chỉ thử hỏi, đã phải tốn 800 tinh tệ, đây thật sự không phải kẻ lừa đảo sao?
Cô cảm thấy trước mắt đã đủ đen đủi, nếu còn bị một kẻ lừa đảo chơi một hồi, cô không xác định chính mình có thể sẽ phát điên hay không?
“Rẻ hơn một chút có được không?” Liên Châu do dự một chút, vẫn quyết định gửi những lời này qua.
“Bao nhiêu?” Vân Mạt hỏi.
“80 tinh tệ?” Liên Châu nói.
Vân Mạt:…… “Cô thích ăn Cải Bắp đúng không?”
Liên Châu không hiểu ra sao, vừa muốn đặt câu hỏi, đối diện đã ấn xác nhận.
“Tôi bây giờ đã có thể hỏi chưa?” Liên Châu lễ phép nói.
“Hỏi đi”, Vân Mạt lấy ra ba cái cúc áo màu đen, thật sự không có quen tay, hôm nào đó vẫn nên đến ngân hàng rút ra mấy đồng xu thì tốt hơn.
“Ách, tôi gần đây đây gặp một vấn đề khó khăn, cô nói xem, là về phương diện gì?” Liên Châu hỏi.
“Chụp ảnh lòng bàn tay gửi cho tôi”, Vân Mạt đáp.
“Vì sao lại muốn ảnh chụp lòng bàn tay?”
Liên Châu không muốn nói quá rõ ràng, cô vẫn đang suy nghĩ, cô chỉ mới gặp qua Giải Ưu Tiểu Năng Thủ này bên trong 666bbs. Đối với thân phận của Giải Ưu Tiểu Năng Thủ không ít người có khuynh hướng suy đoán cô là một thám tử tư.
Nếu cô ta thật sự là một thám tử tư, có khả năng thông qua ảnh chụp của cô, nhờ tin tức điều tra ra tình huống nhà cô, như vậy đối với vấn đề cần giải quyết của cô sẽ không có trợ giúp gì cả.
“Cô cũng có thể cung cấp ảnh chụp khuôn mặt của cô, hoặc viết chữ cho tôi cũng được.”, Vân Mạt đưa ra các lựa chọn khác.
“Chữ viết cũng được sao?”
Trước khi có thể vượt qua xác minh của cô, không thể gửi ảnh. Tuy nhiên, nếu là viết? Thì việc này khả thi.
"Đúng vậy. Hãy nghĩ về vấn đề mà cô muốn giải quyết nhất, sau đó viết một chữ cho tôi.” Vân Mạt trả lời.
Thuật đoán chữ bắt nguồn từ ‘Kinh Dịch’, bao gồm ‘Tượng, Số, Lý’ (hình ảnh, con số, nguyên tắc).
Một chữ chính là một ‘Tượng’. Bạn chọn nó, viết nó vào một thời điểm cụ thể và trong một trạng thái cụ thể, con ‘Số’ sẽ ở ngay sau lưng. Thông qua phân tích nét chữ, tổng số và suy đoán ngũ hành, kết quả - ‘Lý’ sẽ xuất hiện một cách sinh động.
Liên Châu do dự một chút, tầm mắt dừng lại ở trong phòng bệnh, nhìn thấy sừng động vật mà anh cả muốn tặng cho Liên Nghệ, thực nhanh liền viết một chữ ‘Giác’ gửi qua.
“Tôi muốn hỏi về người nhà của tôi.” Liên Châu nói có chút mơ hồ.
“Giác có dùng tới dao, nếu là một thành viên của quân đội thì chắc đang bị bệnh.” Vân Mạt nói.
Đoán chữ có căn cứ, nhưng cũng không thể đưa ra thông tin chuẩn xác như vậy được.
Vân Mạt vốn chỉ định nói một cái đại khái, sau đó kết hợp với bát tự.
Nhưng ai bảo khách hàng của cô bất cẩn như vậy, hình ảnh gửi đi, phía dưới phông chữ là một góc của đôi ủng quân đội, thông tin thân phận bị lộ rõ ràng.
Hơn nữa, Vân Mạt đã quá quen thuộc với phong cách trang trí của bệnh viện kia. Hoa văn của nền gạch này ngay cả khi chúng biến thành tro tàn thì cô vẫn nhận ra được.
Điều này, giúp cô giảm được không ít việc, mà vẫn đạt được hình ảnh của một cao nhân.
Tinh thần của khách hàng đang rất tập trung, chữ viết ra mang theo rất nhiều mong đợi.
Vân Mạt phát hiện ra rằng, sức mạnh tinh thần dường như là một sợi dây liên kết.
Ý niệm càng mạnh mẽ, cảm giác của cô càng thêm rõ ràng.