Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục
Chương 11: Tướng phá sản 1
“Cô còn biết cái gì? “
Ngón tay của Cải Bắp gõ nhanh hơn rất nhiều, tiết lộ tâm tình đang khẩn trương của hắn.
“Nếu hỏi tiếp sẽ phải trả thêm tiền, quý khách, 80 tinh tệ nha!!?”
Vân Mạt lắc lắc đầu, có chút hoa mắt, vẫn còn đang loay hoay xử lý đơn hàng đầu tiên.
Tinh thần lực không đủ, xem ra một ngày nhiều lắm chỉ tính được ba quẻ.
Hơn nữa, từ tình hình trước mắt xem ra, Tinh Võng tuy rằng không đủ linh khí, nhưng phản phệ khi xem bói lại không hề thiếu.
Người đoán mệnh đa số sẽ gặp phải “Ngũ tệ, tam khuyết”.
Cái gọi là ‘ngũ tệ’, tức là: “Quan, quả, cô, độc, tàn”. Già mà không có vợ là ‘quan’, già mà không có chồng là ‘quả’, già mà không có con là ‘độc’, nhỏ mà không có cha mẹ là ‘cô’. ‘Tàn’, tức là tàn tật.
Còn cái gọi là tam thiếu, tức là: tiền, mạng, quyền.
Kiếp trước cô thiếu chính là mệnh, cô còn nhỏ tuổi mà đã ngã xuống.
Một đời này, trước mắt xem ra hẳn là thiếu tiền, nhưng cũng không bài trừ sẽ xuất hiện thêm nhiều vấn đề khác.
Cô có thể dự tính, tính đến càng nhiều, ngũ tệ tam khuyết càng nghiêm trọng, không thể chọn đây là nghề nghiệp lâu dài được.
Bắp Cải và bạn bè trong phòng lại bàn luận thêm một chút, quyết đoán bấm xác nhận hoàn thành giao dịch.
Mặc kệ đối phương vì sao mà biết được, ít nhất có thể chứng minh, cô thật sự không phải là kẻ lừa đảo.
“Tinh … đơn hàng đầu tiên của bạn đã hoàn thành!”
Thiết bị trí não đúng lúc vang lên.
Vân Mạt vừa lòng sờ sờ cằm.
Lúc này bên ngoài, người máy mang theo một bác sĩ lại đây. Vân Mạt chỉ có thể nhanh chóng rời khỏi cửa hàng.
Thanh viên tóc vàng nhìn xuống giao diện, cũng có chút không biết phải làm sao? Hắn đến đây với danh nghĩa là bắt kẻ lừa đảo, ai ngờ được, người này lại là người có đạo hạnh cao thâm, thâm thúy hơn hắn tưởng rất nhiều.
“Có khả năng nào?”
Bạn cùng phòng Ất phục hồi lại tinh thần: “Cô ta có thể xâm lấn hệ thống Tinh Võng trung ương hay không?”
“Xâm lấn ư?” Bạn cùng phòng Giáp cũng cân nhắc một chút: “Hacker siêu cấp?”
“Vừa rồi chúng ta gửi ảnh bàn tay, nếu bên kia có công cụ chính xác cao, hẳn là có thể phân biệt ra được vân tay, coi đây là thông tin để kiểm tra, không khó để tìm ra được hồ sơ của Nam Phương Việt.
Bạn cùng phòng phân tích nửa ngày, cảm thấy chính mình đã tìm được chân tướng hợp lý nhất.
Bên này, Vân Mạt còn đang nhắm mắt điều tức, chờ đợi một chút ít lực tín ngưỡng ở đầu bên kia.
(*) Lực tín ngưỡng: là năng lượng của niềm tin.
Cô tin tưởng, sau tình huống này, mấy tên thiếu niên kia đối với cô hẳn là dù ít, dù nhiều sẽ có một chút kính sợ.
Nhưng, kính sợ xác thực là có, mà lực tín ngưỡng thì lại vẫn bằng không.
Điều này phản khoa học nha!
Vân Mạt sắp nôn chết.
Đều đã làm đến như vậy rồi, còn vẫn chưa tin cô sao?
“Vân Mạt phải không?” Vị bác sỹ trẻ tuổi tươi cười thân thiết, trên mặt còn mang theo một núm đồng tiền. Trên ngực có thẻ tên viết hai chữ Tần Mộc.
“Trong người có gì không thoải mái sao?” Vị bác sỹ này hỏi.
Vân Mạt: “Có rất nhiều, toàn thân tôi vô lực, đầu váng, mắt hoa, không thể đi lại.”
Tần Mộc: “Không có khả năng, kết quả kiểm tra của cô thể hiện các cơ năng bình thường, ngoại trừ hơi căng thẳng thần kinh, ngoài ra không có phản ứng gì bất thường.”
Vân Mạt lỗ lực căng mí mắt ra: “Bác sỹ Tần, anh xem bộ dáng này của tôi đi, là bộ dáng không có việc gì sao?”
Tần Mộc:….
Vân Mạt không đợi hắn lấy kết quả chẩn bệnh ra, tiếp tục nói: “Anh cũng không cần lừa gạt tôi, bệnh viện Số Ba Liên Bang cũng không phải là tổ chức phi lợi nhuận, cho nên anh phải quan tâm đến bệnh nhân nhiều hơn một chút.”
Tần Mộc:...…
Vân Mạt nhìn sắc mặt của hắn, tiếp tục nói: “‘Linh xu, vệ khí’ não không đủ không khí, hoa mắt chóng mặt, ù tai, đầu đau dồn dập, anh sẽ không phải không biết đi?”
Tần Mộc : …. Cái quái gì vậy?
Vân Mạt nhìn vẻ mặt rối rắm của hắn, chỉ vào thiết bị Trí Não ở cổ tay của hắn, ý bảo: “Anh có thể tra xem, tôi nói có đạo lý hay không?”
Tần Mộc gõ mấy chữ ‘linh xu, vệ khí’, vậy mà quả thật là có! Nhưng tất cả đều là lý luận của thời đại địa cầu đã hủy diệt.
Vân Mạt tiếp tục nói: “Vì vậy, trí lực của tôi đang bị tổn hại và hậu quả là rất nghiêm trọng, anh không thể vì cái gọi là số liệu mà bỏ qua phản hồi của chính bệnh nhân. Tin tưởng rằng có rất nhiều trường hợp bệnh không thể giải thích được bằng các số liệu đi?”
Tần Mộc do dự một chút, nghĩ tới vị đại tướng quân của đế quốc đã bệnh lâu ngày không làm cách nào đứng được lên được, nhưng kiểm tra lại không có bất luận dị thường gì.
Vân Mạt nhìn thấy vẻ mặt của hắn có chút dao động, nhướng mày, ngón trỏ chọc chọc hắn một cái, Tần Mộc cau mày, đề phòng nhìn cô.
“Bác sĩ Tần, tôi có một việc muốn nói cho anh…”
Tần mộc nghi hoặc nhìn cô một cái, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường: “Nói đi!”
“Bói một quẻ không?” Vân Mạt hỏi.