DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục

Chương 12: Tướng phá sản 2

839 từ

Tần Mộc: … “Cô có biết tôi đang trong thời gian làm việc không? Cô có biết là đang có bao nhiêu bệnh nhân chờ tôi không!?”

Vân Mạt liếc liếc biển tên ghi chữ “bác sĩ thực tập”, cười như có như không nhìn hắn.

“Ừm, tôi biết, nhưng tôi cũng là một bệnh nhân, đạo đức nghề nghiệp của một bác sĩ không cho phép anh mặc kệ bệnh nhân đang điều trị mà chuyển sang bệnh nhân khác, đúng không?”

Hôm nay, vô số ngôn ngữ của Tần Mộc đều bị nghẹn ở trong họng không nói ra được lời nào. Từ trước đến nay, hắn không phải là người nóng tính, mà hôm nay lại bị cô gái này bức cho nóng.

“Rốt cuộc cô muốn làm sao!?”

“Không làm sao nha, còn không phải chỉ hỏi anh có muốn đoán mệnh hay không sao? Tôi một ngày gieo được ba quẻ, chỉ giúp người có duyên, thành tâm chắc chắn linh.”

Vân Mạt treo lên khuôn mặt của mình một nụ cười tươi mà chính cô cho rằng là hoà ái, dễ gần nhất.

Không nghĩ tới nụ cười này ở trong mắt Tần Mộc mười phần giống tướng của kẻ lừa đảo!

Lại còn chỉ tính cho người có duyên, còn cái gì mà tâm thành chắc linh? Như vậy không phải đoán chuẩn là do có duyên, còn đoán không chuẩn thì là do chính hắn không đủ thành tâm sao?

“Cô đang đùa tôi sao!?” Tần mộc đứng dậy, trừng mắt nhìn cô.

“Một ngày ba quẻ, thế hôm nay cô tính được mấy quẻ rồi?”

Vân Mạt xê dịch gối đầu hướng lên trên, nửa ngồi dậy.

“Anh là quẻ thứ hai, có hứng thú không?”

“Miễn phí à?” Khoé miệng Tần Mộc giật giật, cất tiếng hỏi. Rất có tư thế chuẩn bị lập tức rời đi.

“80 tinh tệ một lần! Tôi khuyên anh nên thử một lần, bằng không anh sẽ hối hận.”

Ở trong bệnh viện một thời gian dài, Tần Mộc kỳ thật biết, Tinh Võng tồn tại loại người có siêu tinh thần lực, có chút bản lĩnh mà người khác không có.

Nói không chừng, người bệnh đáng ghét trước mặt này cũng là một trong số đó.

80 tinh tệ cũng không đắt.

Hơn nữa, biểu tình trên khuôn mặt Vân Mạt theo kiểu: Nếu anh không xem sẽ phải hối hận…

“Tinh…”

Vân Mạt kiểm tra tình trạng thanh toán, trong lòng thoáng cảm thấy yên tâm, 164 tinh tệ, hiện tại ít nhất cô cũng không lo bị chết đói…!

“Tính như thế nào?” Tần Mộc hỏi.

“Anh biết câu ‘tiền nào của nấy’ đúng không?” Vân Mạt hỏi.

Tần Mộc không có trả lời, hắn hiện tại có chút hối hận, vì sao bản thân đã quá xúc động như vậy.

Không đợi hắn phát tác, Vân Mạt cầm ba cái cúc áo màu đen trong tay đưa cho hắn, chậm rãi nói: “hôm nay anh mới bị mất đồ đúng không?”

“Cô nghe lén thông tin của tôi sao!?” Tần Mộc bất mãn nhìn cô.

Vân Mạt buông tay, ý bảo chính mình vẫn luôn chỉ nằm trên giường.

Tần Mộc hồ nghi, nhìn chằm chằm cô, chuẩn bị xem cô định nói gì?

“Ấn đường của anh biến thành màu đen, trên trán có sẹo, còn có một nốt ruồi bên khoé mắt phải, mặc dù đã xoá bỏ, nhưng vẫn có thể nhìn thấy một cách mơ hồ, sắp tới anh sẽ vì tranh cãi mà mất tiền.”

Vân mạt nói thập phần khẳng định, nhưng đây không phải là cô tính ra, nếu có thể dựa vào lừa dối thì hà tất gì phải hao tốn tinh thần lực để đi tính toán!

Buổi sáng, khi cô vừa đi ra ngoài để giải khuây, đã nghe thấy tiếng cãi vã ở phòng bên cạnh, căn cứ vào thời gian trực ban của bác sĩ nội trú, rất có thể người đã gặp xui xẻo là hắn.

Tần Mộc hiển nhiên cũng nghĩ đến điểm này, sắc mặt hắn phức tạp, lại lần nữa khẳng định chính mình đã bị lừa…. “Tạm biệt!”

Vân Mạt làm ra vẻ: “xin mời!”

“Tinh …” Một lời nhắc nhở đến từ Trí Não.

Đó là âm thanh hủy đơn hàng ban đầu của khách hàng Cải Bắp.

Vân Mạt cúi đầu nhìn lại: “Khách hàng Cải Bắp đã hủy đơn trong vòng 12 giờ kể từ khi đặt đơn hàng, theo thủ tục, phí sẽ được hoàn trả lại tài khoản của khách.”

Vân Mạt: “A…khách hàng lớn của tôi!”

Vân Mạt nằm liệt xuống giường, tâm trạng sống không còn gì luyến tiếc, ngẩng đầu nhìn trời.

Trả giá và thu hoạch căn bản cách nhau quá xa!

Cô không kiếm được lực tín ngưỡng và tiền tài thì cũng thôi đi, lại còn có khả năng không biết gặp phải loại phản phệ gì.

Không được, phải tìm cách khác!