Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục
Chương 10: Giải quẻ 2
Bạn cùng phòng cũng trợn mắt há mồm.
“Một sinh viên tốt nghiệp từ trường đại học tổng hợp đệ nhất Liên Bang, đầu năm nay lương tháng cũng chỉ có 5000 tinh tệ. Kẻ lừa đảo này không biết chính mình mấy cân, mấy lượng sao?”
Bạn cùng phòng nói: “Được rồi, đừng đùa nữa, hủy bỏ đơn đặt hàng đi.”
“Không!” Tóc vàng ngạnh cổ “Tôi nhất định phải hố chết cô ta!”
Cải Bắp: “Nếu cô nói không đúng thì sao?”
Vân Mạt: “Tôi sẽ hoàn trả khoản tiền cũ, anh có thể chụp lại màn hình làm chứng, yêu cầu trọng tài Tinh Võng phân xử.”
Cải Bắp: “Giá của cô quá đắt! Vạn nhất cô toàn chỉ nói bậy thì sao?”
Vân Mạt: “Xem bói chính là hỏi thăm thiên cơ, có ba loại người có thể miễn phí, nhưng tôi tin tưởng anh sẽ không nguyện ý trở thành một trong ba loại người này.”
Cải Bắp nhíu chân mày, trước sự thúc giục của bạn cùng phòng, tiếp tục gõ chữ: “Ồ? Cô nói một chút xem, ba loại người nào được miễn phí?”
“Thứ nhất: người sắp chết.”
“Thứ hai: người sắp có hạn lớn xảy ra, mà tôi lại không có biện pháp giúp đỡ cho người ta.”
“Thứ ba: người mà tài Lộc không lên, không xuống.”
“Ba loại người này, tôi miễn phí, thậm chí còn có thể cho không quẻ.”
Cải Bắp: …..Sao hắn càng nghe càng cảm thấy giống như người đối diện đang tuyên truyền mê tín dị đoan ở thời phong kiến vậy…?
Thanh niên tóc vàng nhìn câu trả lời có hơi chút lạ lạ, cũng có chút lưỡng lự, quay đầu nhìn về phía ba người còn lại trong phòng.
Ba người cảm thấy có chút áp lực, bạn cùng phòng Giáp thử nói: “Hay là, cậu thử mặc cả với cô ấy đi, cùng lắm thì bốn người chúng ta chung tiền, tổn thất cũng không lớn.”
Ba người còn lại liên tục gật đầu.
Cải Bắp: “Rẻ hơn một chút được không…?”
Vân Mạt: “Bao nhiêu …?”
Cải Bắp cân nhắc một chút gõ bàn phím: “80?”
Vân Mạt: đây là rẻ hơn một “chút” sao? Đều sắp chỉ còn có một “chút”.
Một quẻ của Vân tiểu thiếu chủ cũng chỉ có giá 80 tinh tệ thôi sao?
Vân Mạt hung hăng gõ màn hình: “Được! Chuyển khoản trước.”
“Tinh … Tài Phú Bảo của bạn vừa tăng thêm 80 tinh tệ.”
Âm thanh nhắc nhở của thiết bị Trí Não giúp giảm bớt tâm tình hậm hực của Vân Mạt.
Cải Bắp: “Cô mau nói đi, tôi đã trả 80 tệ rồi.”
Vân Mạt: “Đánh giá lòng bàn tay của người này ước chừng mười tám tuổi đổ lại, nhiều nhất không vượt quá hai mươi tuổi, giới tính nam, trong nhà có ba anh chị em.”
Vân Mạt một bên gõ chữ, một bên suy nghĩ.
Thông tin trên lòng bàn tay quá hạn chế, vì vậy cô không thể không lấy ra ba cái cúc áo đen xì của mình, phối hợp với suy tính quái từ. Dù sao đây cũng là đơn hàng đầu tiên của cô, quan hệ đến danh dự của cửa hàng, thậm chí là rất quan trọng.
Cô bên này vừa nói, bầu không khí trong phòng ngủ bên kia có chút lạnh xuống.
Bạn cùng phòng Ất sờ sờ cánh tay: “Sao tự dưng tôi lại cảm thấy có chút lạnh!”
Tóc vàng xoay người nhìn hắn một cái: “Nam Phương Việt, cậu thật sự có ba anh chị em à?”
“Ừ!” Thanh niên gửi ảnh chụp bàn tay cho hắn gật đầu.
Đoạn tin nhắn tiếp theo của Vân Mạt đã gửi đến: “Trong ủy thác của anh có nói, anh có mẹ kế, cha bị bệnh nặng, đúng không?”
Cải Bắp: “Đúng vậy!”
Vân Mạt: “Trên thực tế, hình ảnh anh cung cấp, hai đường văn tuyến trên nổi lên, biểu hiện anh chị em nhiều, đường Thiên văn mờ nhạt, là tướng khắc cha. Người này đã mất cha từ nhỏ, sau đó “tử tuỳ mẫu gả” (mẹ mang theo con đi lấy chồng khác).”
“Ầm!”
Sắc mặt Nam Phương Việt tái nhợt đứng lên, ghế dựa phía sau cũng không biết đã đổ xuống từ khi nào.
“Cô ta….nói đúng sao?”
Thanh niên tóc vàng quay đầu lại hỏi, một bên đảo mắt nhìn khắp phòng ngủ, giống như có một đôi mắt vô hình đang nhìn chằm chằm chính mình, trong lòng dâng lên cảm giác lạnh lẽo.
“Đúng vậy!”
Nam Phương Việt gian nan gật đầu.
Bốn anh em trong ký túc xá có mối quan hệ không tồi, nên hắn không ngại nói cho bọn họ nghe, nhưng sự tình hắn theo mẹ gả, xác thật không có người khác biết.
Cải Bắp và ba người bạn cùng phòng nhìn nhau, mấy người nửa ngày không nói được lời nào.
Bạn cùng phòng Giáp chọc chọc Cải Bắp, hướng màn hình chu môi: “Cô ta còn đang chờ kìa!”
Cải Bắp lau mồ hôi trong lòng bàn tay: “Còn gì nữa không?”
Vân Mạt bĩu môi: “Cấn hạ, Khảm thượng, vì sơn thủy trại, quẻ kiển. Hướng Tây Nam có lợi, hướng Đông Bắc bất lợi.”
Thanh niên tóc vàng gian nan quay đầu lại, nhìn về phía Nam Phương Việt “Ba của cậu đang đi đến sao Thiên Lang đúng không?”
Sao Thiên Lang nằm ở Đông Bắc Trung Ương tinh!
Nam Phương Việt khó khăn nuốt miếng nước bọt xuống, kết nối cuộc gọi video với ba hắn “Ba, ba đã xuất phát chưa?”
“Chưa có, trên đường đi gặp chút sự tình nên bỏ lỡ mất chuyến tàu.”
“A, a, không sao đâu, vậy là tốt rồi.” Nam Phương Việt kết thúc cuộc gọi.
Đúng lúc này, báo điện tử Tinh Võng tung ra một tin tức mới đến trước mặt:
“Con tàu VG5624 đi đến sao Thiên Lang ở tinh hệ Delta gặp phải không tặc….”
Thanh niên tóc vàng và mấy người Nam Phương Việt hai mặt nhìn nhau, miệng há to không ngậm lại được.
----------------------
Chú giải:
Quẻ số 39: Quẻ Thủy Sơn Kiển (gọi tắt là quẻ Kiển)
Thủy - Nước - Khảm: ☵
Sơn – Núi – Cấn: ☶
Kiển: tượng trưng cho sự khó khăn trong hành động và sự ngăn cản, ức chế. Nó cũng có nghĩa là hết sức gian nan, khốn khó, rắc rối, truân chuyên.
Giảng: Trước mặt là sông (Nước - Khảm), sau lưng là núi (Cấn), tiến lui đều gian nan hiểm trở nên gọi là quẻ Kiển.
Quẻ này cho biết: vận hội của bạn đang bị bế tắc, có những gian nan lẫn khốn khổ. Nếu phát triển sang hướng Tây Nam thì có lợi, còn phát triển sang hướng Đông Bắc thì sẽ có hại. Bạn có thể gặp phải nạn trộm cắp, lừa gạt, bị lũ lụt, hoặc bị thuộc cấp, hay bạn bè thân hãm hại. Trong công việc nên nhờ vào sự giúp đỡ của những bậc đại trí, đại nhân thì mới thoát hiểm.
Nếu người gieo quẻ hỏi về kinh doanh, thì nghĩa là kinh doanh không thuận lợi, tốt nhất nên ngừng lại. Nếu người gieo quẻ hỏi về tìm người, tìm đồ, thì khi giải quẻ hãy khuyên họ nên tìm ở phía Bắc hoặc Đông Bắc. Nếu người gieo quẻ hỏi về gia đạo thì nghĩa là gia đình họ không hòa thuận, nghèo khổ, thiếu sự gắn kết giữa các thành viên.