Em Chỉ Có Thể Là Của Anh
Chương 11: Dịu dàng
Hắn tiến tới gần cô, thu hết sự run rẩy và lo sợ của cô vào đáy mắt. Trên khuôn mặt hắn hiện ra chút thương xót, hắn giơ tay nhẹ nhàng xoa đầu cô:"Ngoan, nghe lời, ba sẽ không làm đến bước cuối cùng."
Cố Hiên biết chênh lệnh sức lực giữa nam và nữ. Cô không thể phản kháng thắng hắn. Dù trong lòng vô cùng bài xích, nhưng cô vẫn dùng lý trí phân tích tình huống một cách rõ ràng. Bây giờ, cơ hội duy nhất của cô là nghe lời hắn, dùng ràng buộc để khiến hắn giữ lời hứa.
Mọi phản kháng... có thể đợi đến khi cô rời được khỏi căn nhà này.
Cô cất bước đi về phía giường, ngoan ngoãn nằm xuống, kéo chăn che lấp cơ thể.
Trịnh Trí cũng nhanh chóng đi theo sau...Hắn vùi đầu vào sau gáy Cố Hiên, hít một hơi thật sâu.
“Cố Hiên, con thật thơm.”
Hắn cứ nằm nghiêng như vậy, ôn nhu vuốt ve cô, âu yếm cô, như một đôi tình nhân yêu nhau say đắm, không hề giống như là hắn đang ép buộc cô.
Cố Hiên lúc này lại giống như đã hoàn toàn mất đi cảm xúc, để mặc hắn làm gì thì làm. Chỉ cần đừng vượt qua giới hạn kia...
Một lúc sau, Trịnh Trí rời giường đi ra ngoài. Lúc quay trở vào, trên tay hắn là chậu nước nóng, bên trong đặt một chiếc khăn mặt.
Hắn đặt chậu nước nóng xuống nền nhà, nhẹ nhàng vắt khăn, sau đó lên giường, lật chăn trên người Cố Hiên sang một bên, xoay người cô nằm thẳng ra, nhẹ nhàng dùng khăn ấm lau chùi cho cô.
Động tác của hắn cực kỳ dịu dàng, cực kỳ ôn nhu, như sợ làm cô đau, hoàn toàn giống một người đàn ông đang chăm sóc người phụ nữ yêu thương của mình.
Cố Hiên nhìn hết thảy những việc hắn làm, cảm thấy chán ghét, rõ ràng là hắn ép buộc cô, nhưng hành động lại cứ như rất tự nhiên, rất bình thường, như thể…hai người là người yêu của nhau.
Hắn ép buộc cô, nhưng cô vẫn phải phối hợp.
Rõ ràng là ép buộc, nhưng hành động lại ôn nhu như người yêu.
Người đàn ông này thật đúng là tà ác đến cực điểm, biến những thứ xấu xa hắn làm trở thành việc bình thường.
Lau xong cho Cố Hiên, Trịnh Trí liền đắp chăn lại cho cô, tắt bóng đèn, sau đó đi ra ngoài đổ nước.
Cố Hiên tưởng rằng mọi việc đã kết thúc, hắn đã buông tha cho cô, trở về phòng của hắn, nào ngờ một lúc sau, cửa phòng lại bị mở ra, bước chân hắn nhẹ nhàng tiến đến gần giường, lật chăn lên, chui vào trong.
Trịnh Trí nằm trên giường, theo bản năng vươn tay lên lấy chiếc điện thoại đặt trên chiếc kệ nhỏ đầu giường, đã là 1 giờ đêm!
Hắn quay qua kéo cả người Cố Hiên đến gần chính mình, một tay vòng qua, để đầu cô gối lên cánh tay hắn, sau đó rướn đầu lên hôn một cái lên sườn mặt nghiêng của cô, ôn nhu nói: “Ngủ đi. Mai con còn phải dậy sớm đi học.”
Cố Hiên khẽ run rẩy trong lòng. Mai hắn thực sự sẽ thả cô đi học sao? Sẽ không nhốt cô trong nhà?
Trong lòng Cố Hiên nổi lên một tia hy vọng, cô cũng thực sự quá mệt mỏi, lại vừa được lau người sạch sẽ, rất nhanh liền chìm vào giấc ngủ.
Nghe thấy tiếng hít thở đều đặn của cô gái trong lòng, Trịnh Trí không nhịn được, vươn tay lên vuốt ve mái tóc của cô một chút, sau đó vòng tay qua eo cô, ôm cô cùng chìm vào giấc ngủ.
Hôm sau, Cố Hiên trong mơ màng buồn ngủ cảm thấy trên cổ nhột nhột, giống như có ai đó đang hôn cô. Sau đó, âm thanh của Trịnh Trí vang lên:
“Cố Hiên, dậy đi con, sắp đến giờ đi học rồi.”
“Ngoan, dậy đi!” Trịnh Trí nói xong, lại không nhịn được cúi xuống hôn sườn mặt của cô gái nhỏ một chút.