DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Em Chỉ Có Thể Là Của Anh

Chương 10: Cố Hiên thật ngoan

541 từ

Trong căn phòng tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng vải ma sát khe khẽ, tiếng hô hấp nặng nề của cô, và tiếng tim đập dồn dập như sấm vang trong lồng ngực.

Trịnh Trí không hề thúc giục. Hắn vẫn đứng đó, tựa lưng vào cửa, ánh mắt không rời khỏi cô dù chỉ một giây. Thỉnh thoảng, hắn hơi nghiêng đầu, như đang thưởng thức một màn trình diễn.

Đôi môi đỏ của cô vì bị cắn chặt mà càng thêm tươi tắn. Đôi mắt xinh đẹp vốn trong veo nay phủ một tầng sợ hãi, mỏng manh đến mức khiến người ta nảy sinh ý muốn chiếm hữu. Sự yếu đuối ấy, trong mắt hắn, lại càng trở nên hấp dẫn.

Hắn không vội. Hắn có đủ thời gian.

Chiếc cúc thứ hai, rồi thứ ba được tháo ra. Ngón tay cô run đến mức có lúc gần như buông xuôi. Cô cảm thấy mỗi động tác đều như đang tự tay xé bỏ lớp bảo vệ cuối cùng của mình.

Cuối cùng, chiếc áo mặc nhà màu hồng trượt khỏi vai, nhẹ nhàng rơi xuống nền đất .

Cố Hiên lập tức đưa hai tay che trước ngực, thân thể khẽ co lại. Cô nghiêng mặt sang một bên, không dám nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt. Hàng mi run rẩy, như bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống vài giọt nước mắt.

Ánh mắt Trịnh Trí lướt từ trên xuống dưới một cách chậm rãi. Mỗi nơi ánh mắt hắn dừng lại, Cố Hiên đều cảm thấy da thịt mình như bị kim châm. Gai ốc nổi lên từng mảng, lạnh lẽo lan dần từ sống lưng xuống tận đầu ngón chân.

Đôi mắt kia mang theo sự xâm lược không hề che giấu. Không che đậy, không e dè, càng không có ý định lùi bước.

Cô không dám động đậy. Cũng không dám cầu xin.

Trong lòng cô chỉ còn một ý nghĩ duy nhất.

Mau kết thúc đi.

Chỉ cần hắn nhìn đủ rồi, chỉ cần hắn thỏa mãn rồi, chỉ cần hắn rời khỏi căn phòng này...

Chỉ cần hắn buông tha cho cô.

Thế nhưng ánh mắt hắn vẫn không rời đi. Căn phòng nhỏ im lặng đến mức khiến người ta nghẹt thở. Không ai biết giây tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, chỉ biết rằng sự căng thẳng đã kéo đến cực hạn, như sợi dây bị kéo căng sắp đứt.

"Lên giường."

Trịnh Trí lên tiếng phá tan sự tĩnh lặng.

Nhưng âm thanh hắn phát ra, lại làm Cố Hiên hoảng loạn đến tột cùng, nước mắt cuối cùng cũng không nhịn được mà rơi xuống:

"Ba, con đã ngoan, đã nghe lời ba... "

Cô không nói hết câu, nhưng hắn có thể hiểu, cô đang nhắc nhở hắn về lời hứa hắn đã nói: không làm đến một bước cuối cùng kia.

Trong lòng hắn dâng lên một tia hứng thú, khóe môi khẽ nhếch lên như trêu đùa. Đương nhiên, hắn sẽ giữ lời hứa. Trịnh Trí hắn đúng là một tên đàn ông xấu xa, nhưng chưa cầm thú đến mức cưỡng ép phụ nữ làm việc kia.