DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Em Chỉ Có Thể Là Của Anh

Chương 12: Ảnh chụp

789 từ

Cố Hiên khẽ xoay người, chậm rãi mở mắt. Ý thức vừa tỉnh táo đã khiến cô sững lại.

Cô phát hiện mình đang nằm nghiêng, gọn trong vòng tay của người đàn ông. Lưng cô dán sát vào lồng ngực rắn chắc phía sau, hơi thở ấm nóng của hắn phả lên mái tóc cô. Một tay hắn vòng qua eo cô, ngón tay thỉnh thoảng vuốt nhẹ trên cánh tay cô như thói quen chiếm hữu.

Nụ hôn của hắn lướt qua má cô, rồi dừng lại nơi tóc, chậm rãi và chừng mực, nhưng đủ khiến người ta khó chịu. Sau đó, hắn siết cô chặt hơn một chút, hít sâu như muốn lưu lại mùi hương trên người cô, rồi mới chậm rãi buông lỏng.

“Dậy đi. Ba đưa con đi ăn sáng rồi đi học.”

Giọng nói của hắn mang theo vẻ dịu dàng giả tạo.

Nghe đến hai chữ “đi học”, Cố Hiên lập tức tỉnh táo hẳn. Ý nghĩ được rời khỏi căn nhà này, dù chỉ trong vài giờ, khiến tim cô khẽ rung lên vì hy vọng.

Cô vội vàng ngồi dậy. Chiếc chăn trên người trượt xuống, để lộ thân thể mảnh mai trong ánh sáng sớm mờ nhạt.

Ánh mắt Trịnh Trí thoáng trầm xuống, nhưng hắn nhanh chóng kiềm chế. Hắn chống tay nhìn cô, khóe môi cong nhẹ, không nói thêm gì.

Cố Hiên không để ý đến ánh mắt ấy. Cô chỉ muốn rời khỏi giường càng nhanh càng tốt. Cô bước xuống, nhặt quần áo vương dưới đất, vội vàng mặc vào, rồi gần như chạy ra khỏi phòng, hướng thẳng đến phòng tắm.

“Đi nhanh vậy sao?”

Giọng nói phía sau mang theo ý cười.

Trịnh Trí nhìn theo bóng lưng vội vã kia, khẽ bật cười. Xem ra để khiến cô hoàn toàn ngoan ngoãn nghe lời, hắn còn phải tốn thêm chút thời gian.

Cố Hiên đánh răng rửa mặt xong, cố gắng để gương mặt mình trở nên bình thường nhất có thể. Khi quay lại phòng, cô đến trước tủ quần áo, lấy bộ đồng phục học sinh ra. Tay cô hơi khựng lại một chút.

Trịnh Trí vẫn nằm trên giường, chống đầu nhìn cô, ánh mắt dịu dàng nhưng ẩn chứa điều gì đó khiến người ta không thoải mái.

Cố Hiên đỏ mặt. Cô không hiểu vì sao hắn vẫn chưa rời đi. Đây là phòng của cô, vậy mà cô lại cảm thấy mình như kẻ bị xâm phạm.

Cô mím môi, quyết định mang quần áo vào phòng tắm để thay. Nhưng vừa bước đến cửa, phía sau đã vang lên tiếng gọi.

“Cố Hiên, không cần ra ngoài. Thay ở đây đi.”

Bước chân cô khựng lại.

Một thoáng do dự hiện lên trong mắt cô. Nhưng nghĩ đến việc chỉ cần thay đồ xong là có thể rời khỏi nhà, cô đành quay lại. Cô đứng ở mép giường, cố gắng giữ khoảng cách, nhanh chóng thay quần áo.

Toàn bộ quá trình, Trịnh Trí không hề rời mắt.

Khi cô mặc xong đồng phục, hắn vẫy tay.

“Lại đây.”

Cố Hiên chần chừ trong giây lát, rồi vẫn bước tới. Vừa ngồi xuống mép giường, cô đã bị hắn kéo vào lòng. Hắn đặt một nụ hôn lên trán cô.

“Cố Hiên của ba thật ngoan.”

Giọng nói nghe qua rất dịu dàng, nhưng lại khiến cô rùng mình.

“Con ngoan như vậy, tối nay ba sẽ thưởng cho con.”

Câu nói ấy khiến tim cô thắt lại. Ký ức đêm qua ùa về, khiến sắc mặt cô tái đi, rồi lại đỏ bừng vì xấu hổ và sợ hãi đan xen.

Thấy phản ứng của cô, Trịnh Trí bật cười khẽ. Hắn hôn lên gò má ửng hồng của cô.

“Trước khi đi học, ba có thứ này muốn con xem.”

Nói xong, hắn cầm điện thoại, mở thư viện ảnh, lướt đến một album rồi đưa trước mặt cô.

Cố Hiên nhìn xuống màn hình.

Trong album là những bức ảnh cô đang ngủ trên giường, quần áo xộc xệch, hoàn toàn không hay biết mình bị chụp lại.

Máu trong người cô như đông cứng.

Cô không ngờ hắn lại lén chụp những bức ảnh đó khi cô đang ngủ say.

Ngón tay cô khẽ run, siết chặt lại. Trong đầu cô xoay chuyển rất nhanh. Cô hiểu rõ mục đích của hắn khi cho cô xem những tấm hình này.

Không khí trong phòng chợt trở nên nặng nề. Cố Hiên ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt không còn chỉ là sợ hãi, mà còn có sự hoang mang và tuyệt vọng đang dần dần lan ra.