Sự Trở Về Của Thê Tử Bị Bỏ Rơi
Chương 15
“Thiếu phu nhân, thiếu phu nhân, cuối cùng cũng đã tìm được ngươi rồi, mau trở về đi, trong nhà đã xảy ra chuyện, lão phu nhân bị Nhị phu nhân ở nhà cũ bên kia đả thương……” Rất xa, Như Ý nhìn thấy Phó Chỉ Toàn, vội vàng chạy tới bắt lấy tay nàng, sốt ruột nói.
Xem ra, khi nàng ra cửa hứa hẹn một cái giò thủy tinh là quá nhẹ, sức chiến đấu của Nhan thị này, xứng đáng được nhận mười cái giò thủy tinh.
Trong lòng của Phó Chỉ Toàn thống khoái đến nói không nên lời. Ngại với thân phận con dâu, nàng không thể trắng trợn táo bạo mà đối phó với Vạn thị, nhưng vẫn có thể trị được bà ta. Nhan thị chính là tuyển chọn rất tốt, chỉ cần ám chỉ chút lợi ích, Nhan thị liền sẽ tung tăng đi lên làm cây đao.
Hai người hiện tại nháo đến túi bụi, nàng có bị choáng váng thì mới mau chóng chở về nhà thu thập cục diện này.
Phó Chỉ Toàn cầm lấy khăn tay, che khóe môi cười cười, khụ khụ hai tiếng nói: “Vậy thì đi thôi, đi bộ quá chậm, vẫn nên đi về khách điếm ngồi xe ngựa đi.”
Như Ý cảm thấy có lý, ngay sau đó đi theo Phó Chỉ Toàn cùng nhau quay về khách điếm.
Nào biết, lại không thấy bóng dáng của mã thúc đâu, cửa lớn của khách điếm đóng chặt, một người cũng không có.
Như Ý trợn tròn mắt, nhìn cửa lớn, sầu muốn chết: “Mã thúc đi đâu vậy?”
Phó Chỉ Toàn rũ mắt không nói, Mã thúc tự nhiên là đi tìm nàng nha? Ngay cả Phùng Lục còn đóng cửa khách điếm nơi nơi đi tìm người, Mã thúc làm sao có thể canh giữ ở cửa chứ?
“Đi bộ về đi.” Lặng im một lúc, Phó Chỉ Toàn ngữ khí trầm trọng nói.
“ Nhưng……” Như Ý ẩn ẩn cảm thấy không ổn, khách điếm so với địa phương vừa rồi nàng tìm được thiếu phu nhân cách Quý gia còn xa hơn, các nàng như thế này không phải lại mất công vòng một vòng sao? Như vậy trở về đến nhà là khi nào?
Phó Chỉ Toàn nâng mí mắt lên, nhìn nàng một cái: “Vậy ngươi nói làm sao bây giờ? Chúng ta cứ ở chỗ này chờ Mã thúc sao? Mã thúc không tới, chúng ta hôm nay liền không quay về, cũng mặc kệ lão phu nhân ở nhà chờ chúng ta sao?”
Như Ý nhìn thấy khuôn mặt của Phó Chỉ Toàn lạnh lại, trong lòng giật mình, vội vàng gục đầu xuống nói: “Thiếu phu nhân, là nô tỳ nói sai rồi.”
Nàng là người của Vạn thị, Phó Chỉ Toàn mặc kệ nàng, xoay người đi về phương hướng Quý gia.
Vòng một vòng như vậy, chờ đến khi các nàng chạy về đến Quý gia, mặt trời đã lặn hẳn về hướng tây, cửa nhà Quý gia ngày thường quạnh quẽ, lúc này lại vây quanh một đám người, phi thường náo nhiệt.
“Sao lại thế này?” Phó Chỉ Toàn quay đầu hỏi Như Ý.
Như Ý cười khổ, cả một buổi chiều nàng đều đi tìm thiếu phu nhân, nào biết trong phủ đã xảy ra chuyện gì.
Hai người đang không hiểu ra sao, Quý Mỹ Du hai mắt khóc đến đỏ đỏ sưng sưng từ cửa chạy ra tới, một phen nhào vào trong lòng ngực của Phó Chỉ Toàn, anh anh ô ô mà khóc lên: “Tẩu tử, bá tổ phụ tự mình tới, thật dọa người, ta sợ quá!”
Nhan thị hôm nay tới Quý gia vốn chỉ muốn vớt chút tiền, xong việc liền đi. Ai ngờ lại gặp phải tai họa huyết quang.
Nếu là người bình thường, nhìn thấy Vạn thị bị đổ máu cùng hôn mê bất tỉnh, hoặc là đi thỉnh đại phu đền bù khuyết điểm, hoặc là thừa dịp hỗn loạn trộm chuồn mất. Nhưng Nhan thị không phải người bình thường a! Bà ta chẳng những không chột dạ, ngược lại còn nháo đến so với Vạn thị hung hơn, cuối cùng dứt khoát nằm trên mặt đất kêu rên. Trong chốc lát kêu nơi này đau, trong chốc lát nói nơi đó không thoải mái, giọng bà ta lại lớn, khiến cho láng giềng cách vách đều không được yên.
Người không hiểu nội tình còn tưởng rằng Vạn thị đang ngược đãi Nhan thị.
Quý Mỹ Du là một tiểu cô nương da mặt mỏng, căn bản không thể đối phó với loại người đanh đá như thế, trừ bỏ ôm Vạn thị anh anh ô ô khóc, cái gì cũng không biết làm.
Nhìn thấy bộ dạng người nhà Quý gia đang hoang mang lo sợ, Nhan thị rất là đắc ý, bà nháo như vậy, vì một sự nhịn chín sự lành, Phó Chỉ Toàn trở về, cũng không có cách nào đem sự việc của Vạn thị bị đụng vào đầu trách tội đến trên đầu của bà, chỉ có thể việc lớn biến nhỏ, việc nhỏ biến không.
Chỉ là chủ ý tuy tốt, nhưng nề hà là không chịu nổi người khác quá nhiệt tình, nhiệt tình quá hoá dở.
Cũng không biết là nhà hàng xóm nào nghe được động tĩnh lớn như vậy của Quý gia lớn, liền nhiệt tình phái người đi nhà cũ của Quý gia, thông tri cho Quý nhị thúc biết, ai ngờ, lúc ấy lão thái gia của Quý gia cũng ở đây, nghe được người ta báo tin, nói trong phòng động tĩnh quá lớn, Quý lão thái gia sợ xảy ra nhiễu loạn, bất chấp mọi việc, chống quải trượng, đuổi theo nhi tử cùng nhau đi thẳng đến nhà của Quý Văn Minh.
Nhan thị vừa nhìn thấy công công đến, cũng không dám giả ngốc nữa, thôi gào ầm ĩ, xám xịt bò dậy, quy quy củ củ hành lễ.