DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sự Trở Về Của Thê Tử Bị Bỏ Rơi

Chương 14

1021 từ

Chỗ lương thực này, bọn họ mua vào giá so với bình thường cũng cao hơn, mười văn một thăng, bán đi với giá mười sáu văn, vừa qua tay, cũng vượt qua 50% lợi nhuận.

Nếu muốn kiếm tiền nhanh, đây xác thật là một biện pháp tốt.

Bất quá mục đích của Phó Chỉ Toàn không ở chỗ này, nàng lắc đầu cự tuyệt đề nghị của Nghiêm thúc: “Không cần, Nghiêm thúc, chỗ lương thực này ta không bán, về sau nếu lại có người muốn mua lương ngươi hãy đuổi đi.”

Nghiêm chưởng quầy có chút sốt ruột: “Thiếu phu nhân, ta biết lương thực còn tiếp tục tăng giá, tăng tới hai mươi mấy văn một thăng đều rất có khả năng, chỉ là chúng ta thiếu nhân thủ, về sau lưu dân ở phía nam dũng mãnh vào kinh thành, sẽ sinh ra nhiễu loạn, còn có thương nhân bán lương thực……”

Người ở tuyệt cảnh không rõ sẽ làm ra sự tình gì tới, chủ nhân của hắn chỉ là một nữ nhân, trong nhà lại không có chỗ dựa, vạn nhất bị người theo dõi, có vấn đề gì thì phải làm sao bây giờ?

Chỉ cần người còn, về sau lo gì không có cơ hội kiếm tiền.

Phó Chỉ Toàn so với Nghiêm chưởng quầy càng minh bạch mức độ nghiêm trọng của việc này. Nàng nhớ rõ ở đời trước, khi lưu dân từ phía nam nhập kinh, triều đình ngay từ đầu săn sóc nạn dân chịu khổ, cũng không có cấm bọn họ vào thành.

Kết quả khi nạn dân vào thành, liền có nhiều chuyện xấu xảy ra, lưu dân không có tiền, muốn tìm một công việc cũng không dễ dàng, giá hàng hóa ở kinh thành cao, không có biện pháp, đã sắp chết đói ai còn quản luật pháp, tù ngục gì nữa chứ, lấp đầy cái bụng mới là quan trọng nhất. Cho nên, kinh thành đã xảy ra vài sự kiện cướp đoạt lương thực, thậm chí đả thương người.

Cuối cùng, triều đình phải dựng lều trại ở ngoại thành cho dân chạy nạn lưu trú, phát động các nhóm phú hộ, cự thương cùng đại quan quý nhân đi ra ngoài thành phát cháo, triều đình cũng bố trí các điểm phát cháo, cũng công bố sẽ tu sửa đê đập Tân Giang, triệu tập rất nhiều thanh niên trai tráng đi phục dịch, miễn phí thuế ruộng năm sau, lúc này mới giải được họa lưu dân.

Không muốn để Nghiêm chưởng quầy bởi vì đống lương thực mà bất an, Phó Chỉ Toàn dứt khoát nói cho hắn biết : “Nghiêm thúc, chỗ lương thực này, ta không tính bán, mà là chuẩn bị hiến phần lớn cho triều đình, số còn lại lấy ra phát cháo miễn phí.”

“A……” tròng mắt Nghiêm chưởng quầy mở to hết cỡ, một lần quyên này chính là một, hai ngàn lượng bạc, Quý gia lại không phải gia đình phú quý, nam nhân của thiếu phu nhân mấy năm không có tin tức gì, trong nhà còn phải nuôi dưỡng một lão nhân cùng một cô em chồng, tiền này đều mang đi ra ngoài, về sau chẳng may xảy ra chuyện thì phải làm sao?

Hắn tràn đầy phức tạp mà nhìn Phó Chỉ Toàn: “Thiếu phu nhân đã suy nghĩ rõ ràng chưa?”

Phó Chỉ Toàn câu môi cười nhạt: “Nghiêm thúc yên tâm, đây là ta đã suy nghĩ cặn kẽ mới ra quyết định.”

“Thiếu phu nhân thật cao thượng.” Nghiêm chưởng quầy là thật bội phục sự rộng lượng, thiện lương của Phó Chỉ Toàn, không phải ai cũng có thể coi tiền tài như rác để vung rộng rãi như vậy.

Phó Chỉ Toàn chỉ cười cười, không có mặt mũi nhận lời tâng bốc của hắn. Nàng nơi nào là cao thượng, nàng đều là vì cái mạng nhỏ của chính mình thôi.

Mấy ngày này, Phó Chỉ Toàn vẫn luôn suy nghĩ kỹ lại, kiếp trước của chính mình vì sao sẽ bị thua đến nông nỗi kia, nghĩ tới nghĩ lui, trừ bỏ nàng đối với người nhà quý trọng, không bố trí phòng vệ, còn có một nhân tố trí mạng, đó là thực lực hai bên cách nhau quá xa.

Quý Văn Minh là Võ Nghĩa tướng quân ngũ phẩm mới được phong, cha vợ mới của hắn thì chính là An Thuận tham tướng tam phẩm, tay cầm binh quyền một phương, quyền cao chức trọng. Trái lại phía mình, phụ thân chỉ là một Công Bộ sài than tư đại sứ cửu phẩm, đại ca nói như rồng leo, làm như mèo mửa, tuổi đã nhiều mà chẳng làm nên trò trống gì, hai mươi mấy tuổi nhưng ngay cả đồng sinh cũng không có khảo qua được.

Đối với Quý Văn Minh và Tiền Trân Trân mà nói, bóp chết chính mình liền không khác gì bóp chết một con kiến.

Cho nên mọi người đều biết nàng oan khuất, đều biết lý do nàng bị hưu bỏ không đứng được gót chân, nhưng ai sẽ vì một cái người râu ria đi đắc tội Quý gia đang vô cùng nổi bật chứ?

Hiện tại cách thời gian Quý Văn Minh hồi kinh chỉ còn khoảng hai, ba tháng, muốn trong thời gian ngắn thay đổi địa vị người Phó gia là không có khả năng.

Tài nguyên trong tay của Phó Chỉ Toàn chỉ có ít ỏi, trừ bỏ lợi thế trọng sinh, nàng cũng chưa có biện pháp gì.

Bất quá lần rải bạc này cũng là muốn xem thời cơ, hiện tại triều đình còn chưa thực thiếu lương thực, nàng dù có đem mấy trăm thạch lương thực này dâng ra cũng không xốc dậy nổi cái sóng gió gì. Hiện tại điều duy nhất mà nàng cần phải làm là kiên nhẫn chờ đợi, cũng may là đời này, điều mà Phó Chỉ Toàn không thiếu nhất chính là kiên nhẫn.