DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sự Trở Về Của Thê Tử Bị Bỏ Rơi

Chương 11

1086 từ

Phó Chỉ Toàn cười thầm, hiện tại đã đau lòng, về sau còn sẽ đau lòng hơn nữa. Theo tính cách của Nhan thị sẽ được một tấc lại muốn tiến thêm một thước, lúc này đây dễ dàng lấy được chỗ tốt lớn, đảm bảo không quá mấy ngày lại sẽ tìm tới cửa.

Vạn thị mấy năm nay cuộc sống trải qua quá thoải mái, đã quên mất tính tình của người chị em dâu này chính là lòng tham không đáy.

Quả nhiên, bên kia, Nhan thị sau khi trở về, cầm bạc vừa đắc ý lại vừa ghen ghét, tóm được Quý nhị thúc liền hỏi: “Đương gia, ngươi nhìn xem, vừa ra tay chính là năm mươi lượng, bên kia đến tột cùng là có bao nhiêu bạc chứ.”

Quý nhị thúc không kiên nhẫn mà liếc nàng một cái: “Ngươi quản nhân gia có bao nhiêu bạc làm gì! Về sau đừng không có việc gì lại đi về phía tây đòi bạc.”

Khăn ở trong tay của Nhan thị run rẩy, chỉ vào trán của Quý nhị thúc: “Ngươi, ta nói ngươi là xuẩn hay là ngu? Đừng quên, gia nghiệp này đều là dùng của hồi môn của nha đầu Phó Chỉ Toàn kia mà kinh doanh, cái chất nhi kia của ngươi đã nhiều năm cũng không có tin tức, ta thấy là lành ít dữ nhiều. Phó thị mới bao nhiêu tuổi, nàng ta lại không có hài tử, có thể thủ tiết cho cháu trai của ngươi cả đời sao? Một khi nàng ta tái giá, tài sản này không phải đều mang hết đi sao, không biết tiện nghi cái tên vương bát đản nào!”

Xác thật là như thế này.

Thấy biểu tình Trên mặt của Quý nhị thúc lộ ra buông lỏng, Nhan thị lại thêm một phen lửa: “Phó thị muốn tái giá, Vạn thị cùng Mỹ Du làm sao bây giờ? Hai người này tay trói gà không chặt, không có của cải, còn không phải đến nhờ nhị thúc ngươi chiếu cố sao, ta hiện tại hỏi bọn hắn tiền thì như thế nào? Ta chiếm chính là chiếm tiện nghi của Phó thị, bạc lấy về tới là cho Vạn thị dưỡng lão. Nói đến nói đi, cuối cùng còn không phải là Vạn thị chiếm tiện nghi sao. Nhà chúng ta vốn là không dư dả, mấy năm nay Văn Ngôn muốn đọc sách, càng là lấy trứng chọi đá, ta làm như vậy đều là vì ai? Còn không phải là muốn giảm bớt gánh nặng cho ngươi sao.”

Dứt lời, bà cầm khăn che đôi mắt, ô ô mà khóc lên.

Quý nhị thúc thở dài, đè lên vai của thê tử, nhỏ giọng an ủi nói: “Là ta nghĩ sai rồi, bất quá ta cũng là lo lắng cho ngươi ở Phó thị nơi đó bị tức giận, ngươi trước kia không phải là luôn bị nàng chèn ép đến không xuống đài được sao?”

Nói đến cái này, Nhan thị quên cả khóc thút thít, ngẩng đầu khó hiểu nói: “ Nha đầu Phó thị kia, hôm nay cũng không biết đã uống lộn thuốc gì, lại vẫn luôn đối với ta vẻ mặt ôn hoà, còn chủ động tặng ta một khối vải tốt. Ngươi nói nàng có phải là biết Văn Ngôn nhà chúng ta sắp có tiền đồ, cho nên cố ý muốn nịnh bợ ta hay không?”

Quý nhị thúc nào biết cháu dâu suy nghĩ cái gì, hắn gật gật đầu cho có lệ: “Có lẽ vậy.”

Đương gia đều đã nói là như vậy, thì khẳng định sẽ là như vậy.

Điều này càng cổ vũ thêm cho khí thế của Nhan thị, trời vừa ngừng mưa, bà ta lại run rẩy khăn tay, vui rạo rực đi đến nhà Quý Văn Minh.

Hôm đó, Phó Chỉ Toàn vừa vặn muốn ra ngoài, vừa vặn gặp bà ta ở cửa.

Hai người cười tủm tỉm mà chào hỏi, Nhan thị thấy thái độ của Phó Chỉ Toàn vẫn tốt như lần trước, càng không có sợ hãi gì.

Phó Chỉ Toàn nhìn ra sự khoe khoang cùng bừa bãi trong đáy mắt của bà ta, rũ mắt nói: “Nhị thẩm đã lâu không có tới trong nhà làm khách, nhớ ở lại chơi lâu một chút. Mẫu thân của ta muốn ăn chân giò thủy tinh của Lưu Hương Trai, đợi lát nữa ta mang một cái trở về, nhị thẩm lưu lại cùng nhau dùng cơm đi.”

Nghe vậy, mắt Nhan thị đều thẳng. Giò thủy tinh của Lưu Hương Trai béo mà không ngán, màu sắc tươi sáng, mùi thơm mê người, thực ngon miệng, mấu chốt là giá cả cũng không hề rẻ, một cây giò liền phải năm lượng bạc, Nhan thị đời này mới được ăn qua có một lần trong tiệc mừng thọ 80 tuổi của Trương đại thiện nhân, tư vị kia thật làm người ta nhớ mãi không quên.

Đồng dạng là họ Quý, cuộc sống của Vạn thị này sao lại dễ chịu đến như vậy chứ?

Nhan thị lần này vốn tính toán phải mượn được mười lượng bạc, nhưng sau khi bước vào cửa liền sửa lại chủ ý, nhật tử của Vạn thị thoải mái như thế, cũng nên để mọi người đi theo cùng nhau hưởng phúc phải không? Cái khác không nói, nhưng ngày sinh của công công của bà cũng nên mỗi bàn đều có một đĩa giò thủy tinh mới được.

“Cái gì? Ngươi muốn mượn một trăm lượng? Ta nào có nhiều bạc như vậy cho ngươi!”

Công phu sư tử há mồm lần này của Nhan thị thật sự đã dọa tới Vạn thị, bà tức giận đến sắc mặt đỏ bừng, ngực phập phồng lên xuống.

Nhan thị nhìn thấy cũng không để trong lòng, đĩnh đạc mà nói: “Nơi nào là muốn, ta là mượn, về sau sẽ trả lại, không phải sắp tới sinh nhật thứ 70 của cha chồng ta sao? Người đọc sách nói sao nhỉ, nga, ta nhớ ra rồi, nhân sinh xưa nay 70 hiếm. Đây là tiệc mừng thọ của Cha chồng của chúng ta , thực hiếm lạ, chúng ta đương nhiên phải làm cho hắn được vẻ vang, bằng không, nói đi ra ngoài chính là đánh vào mặt của họ Quý chúng ta, tẩu tử ngươi nói có phải hay không?