Sự Trở Về Của Thê Tử Bị Bỏ Rơi
Chương 10
Bà hồ nghi mà liếc nhìn Phó Chỉ Toàn một cái.
Đối diện với ánh mắt của bà, Phó Chỉ Toàn cong môi cười, hai lúm đồng tiền hiện ra tới, làm khuôn mặt của nàng thực nhu hoà, khiến người khác cảm thấy thật dễ ở chung.
Quản nàng có ở chung được hay không, cứ cầm chỗ tốt trước rồi lại nói sau. Quý nhị thẩm nắm lấy miếng vải, trên mặt đều cười đến nở hoa: “Vẫn là A Toàn nghĩ đến chu đáo, Ngôn đệ của ngươi chuẩn bị đi gặp Khương Vân tiên sinh, đang lo không có quần áo tốt để mặc đi ra ngoài đây, ta trở về liền dùng chỗ vải này làm một thân quần áo mới cho hắn.”
Phó Chỉ Toàn mắt hạnh mở to, lộ ra kinh ngạc cùng vui sướng, gãi đúng chỗ ngứa: “Ngôn đệ được lọt vào mắt của Khương tiên sinh ư, vậy chúc mừng nhị thẩm.”
Thấy biểu tình của nàng không giống như giả bộ, tâm tư của Quý nhị thẩm nguyên bản đang muốn yên tĩnh lại lung lay lên.
Bà chua ngoa nhướng mi, đang muốn ra tiếng, đột nhiên bên trái truyền đến một tràng tiếng ho khan, Vạn thị ho khụ xong, ánh mắt hướng về phía Phó Chỉ Toàn: “A Toàn, bệnh của ngươi có phải còn không có tốt đúng không?” Nếu không sao đầu óc lại ngu ngơ đưa vải cho Nhan thị không biết xấu hổ này.
Phó Chỉ Toàn day day trán, theo lời nói của bà đi xuống: “Đúng là có điểm không thoải mái, làm phiền mẫu thân lo lắng.”
Quý nhị thẩm lại không phải đồ ngốc, nơi nào nhìn không ra là Vạn thị trong lòng không cao hứng. Bất quá quản bà ta làm chi, khó có khi tóm được thời điểm Phó Chỉ Toàn dễ nói chuyện như vậy, bà không nắm lấy cơ hội đó chính là đồ ngốc.
“Đại tẩu, A Toàn, Văn Ngôn được lọt vào mắt của Khương tiên sinh, đây chính là chuyện may mắn của Quý thị nhất tộc chúng ta, các ngươi nói có phải hay không?”
Thấy Vạn thị không tình nguyện mà gật đầu, bà vội vàng thuận thế leo lên, lại nói: “Chỉ là, quà nhập học của Khương tiên sinh một năm muốn năm mươi lượng bạc, các ngươi đều biết, nhị thúc của ngươi hắn một năm chỉ có……”
“Năm mươi lượng?”mặt của Vạn thị biến sắc, bà biết Nhan thị là tới đòi tiền, nhưng không dự đoán được Nhan thị mở miệng ra lại lớn đến như vậy, một năm năm mươi lượng, vậy mà ả cũng dám nói ra miệng. Gia đình bình thường, một năm cũng không tiêu hết năm mươi lượng.
Nhan thị liếc mắt một cái nhìn Phó Chỉ Toàn bộ dáng thờ ơ đứng ở bên cạnh, khóe miệng mỉm cười, trong lòng cọ lên sự tự tin, bà vốn không sợ Vạn thị.
“Khương tiên sinh chính là đại gia danh nho, bao nhiêu người dâng bạc tới tận cửa cầu hắn thu nhận, hắn đều từ chối, Văn Ngôn nhà chúng ta cũng nhờ tài học lợi hại, mới lọt được vào mắt hắn, đây là phúc khí mà người khác cầu đều cầu không được, sao có thể ngại đắt đâu.”
Vạn thị chán nản, không chê đắt, vậy ngươi đừng tìm người khác đào bạc chứ. Bà lại nhịn không được nhìn về phía Phó Chỉ Toàn, nào hiểu được hôm nay Phó Chỉ Toàn thế nhưng như đã thay đổi thành một người khác, đứng ở chỗ đó ngây ngốc, không chịu xuất đầu.
Thấy Phó Chỉ Toàn hôm nay giống như đã uống nhầm thuốc, thế nhưng không nói trở lại, Nhan thị lại càng hăng hái, bắt đầu cao giọng nói, Khương tiên sinh tài học là xuất chúng như thế nào, Văn Ngôn lại được hắn thích như thế nào, vân vân, dù sao cũng không thể bỏ lỡ cơ hội này.
Vạn thị thật sự phiền chết Nhan thị cái người chị em dâu này, nhưng trong lòng bà rõ ràng, Nhan thị là một kẻ lưu manh, nếu không đạt được mục đích, ả ta tuyệt đối sẽ không rời đi, hơn nữa, mấy chuyện nằm lăn ra ăn vạ gì gì đó ả ta cũng có thể làm ra được.
Cuối cùng, bất đắc dĩ, Vạn thị chỉ có thể bỏ tiền ra tiễn vị ôn thần này đi.
Nhan thị vừa đi, Vạn thị liền xụ mặt xuống, nhìn về phía Phó Chỉ Toàn: “Ngươi hôm nay làm sao thế?”
Ác nhân còn cần có ác nhân trị, Phó Chỉ Toàn nhìn trận trò hay này, trong tâm cảm thấy thật đã ghiền.
Mặt của Vạn thị biến sắc cũng không có chút nào ảnh hưởng đến tâm tình đang tốt của nàng.
Nàng rũ hàng mi dài xuống, che khuất mắt hạnh đang vui mừng, không nhanh không chậm nói: “Mẫu thân, phu quân liền sắp trở lại, có câu nói là ‘đánh hổ thân huynh đệ, ra trận phụ tử binh’, một cây chẳng chống vững được nhà, Ngôn đệ có tiền đồ, về sau phu quân ở trên triều đình cũng có người giúp đỡ, phải không ạ?”
Vạn thị là thôn phụ, một cái chữ to đều không biết, nào hiểu này đó, bà nghe Phó Chỉ Toàn nói đạo lý rõ ràng, lại tưởng tượng nhiều năm như vậy, bà tuy không từ trong nhất tộc Quý thị được đến chỗ tốt nào, nhưng nhờ có gia tộc che chở, cũng không có tên du côn lưu manh nào dám khi dễ cô nhi quả phụ bọn họ. Tức khắc cảm thấy lời nói của Phó Chỉ Toàn có lý, bất quá bà rốt cuộc vẫn đau lòng tiền của mình.
“Nhưng nhị thẩm của ngươi cũng quá tham lam, mở miệng một cái chính là năm mươi lượng.” Vạn thị nhịn không được oán giận, thật là làm bà đau lòng muốn chết.