DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục

Chương 15: Đặt cược lớn 1

1005 từ

"Vụ mua bán này anh có đồng ý làm hay không? Cũng không cần anh phải trả một xu nào, tôi đảm bảo buổi chiều anh sẽ gặp dữ hóa lành." Vân Mạt nói điều kiện cực kỳ dụ hoặc.

Tần Mộc nhìn mặt cô, cảm thấy răng đau nhức, người này đến cùng là trưởng thành trong hoàn cảnh như thế nào vậy?

"Được!" Hắn thở dài một hơi, trong lòng cũng không trông cậy gì vào Vân Mạt.

Lúc nãy, trên đường tới bệnh viện, hắn đã gọi video với đối phương, cảm xúc của đối phương vô cùng kích động, không đồng ý giải hoà, tuyên bố sẽ dạy cho người làm việc cẩu thả một bài học.

"Đưa tay ra đây, tôi sẽ xem trước cho anh." Vân Mạt nói

Tần Mộc bán tín bán nghi, giải quyết vấn đề vì cái gì phải xem bàn tay? Nhưng hắn vẫn chuyển giấy tờ sang tay trái, nghiêm túc duỗi tay phải ra, đưa tới trước mặt cô.

Vân Mạt nhìn lướt qua, sau đó ghét bỏ hất tay hắn ra: "Đổi tay trái đi!"

Tần Mộc: "Có gì khác nhau sao?"

Vân Mạt đang nghĩ xem nên trả lời như thế nào để hắn đừng hỏi nữa, nói quá nhiều phỏng chừng hắn cũng không hiểu được, còn sẽ hỏi liên tục.

“Dịch” chú ý tay trái là bẩm sinh, tay phải là hậu thiên. Trái Thanh Long, phải Bạch Hổ, cũng là dương khí và âm khí, khi nhiều hay khi ít, phân chia đơn giản. Xem vận khí của người đàn ông trước 30 tuổi như Tần Mộc thì phải lấy tay trái là tay chủ, tay phải là tay phụ.

"Anh…" Vân Mạt trầm ngâm, cảm thấy đơn này của mình, có phải có chút mệt hay không.

"Cô còn chưa có trả lời tôi, tay trái, tay phải có điểm gì khác nhau?"

Tần Mộc nhìn chằm chằm lòng bàn tay của chính mình, không ngừng so sánh, hoàn toàn không để ý tới giọng điệu của cô.

Vân Mạt một bên xoay xoay mấy cái cúc áo trong lòng bàn tay, một bên tức giận trả lời: "Anh còn chưa có kết hôn đúng không? Bởi vì tay phải của anh sát khí quá nặng!"

Tần Mộc: …. "Cái gì? Cái gì mà sát khí!?"

Tần Mộc nhìn gương mặt không có biểu tình của cô, cùng với hướng ánh mắt liếc về giữa 2 đùi của hắn, đột nhiên liền hiểu ra.

Đây là nói hắn dùng tay phải loát…? Sát…tinh…trùng? Sát cái em gái ngươi! Chết tiệt!

Tần Mộc mặt đỏ rần rần, bất giác duỗi ngón tay ra chỉ: "Cô….cô…tuổi còn nhỏ, ai đã dạy cô chay, mặn không kiêng như vậy!"

"Anh trước tiên vẫn nên quan tâm đến buổi chiều nay nên làm như thế nào đi." Vân Mạt nói.

"Ồ? Cô nói cho tôi nghe xem, cô đã nhìn thấy cái gì?"

Tần Mộc kéo ghế dựa sau lưng đến gần một chút, nghe cô nói.

"Trên tay anh xuất hiện một hình hoa thị, cung Tốn, cung Ly đều tím sẫm. Nếu không có người giúp đỡ, trong vòng một tháng sẽ xuất hiện tai họa ngục tù."

Vân Mạt gõ nhẹ mấy chỗ trên lòng bàn tay của hắn.

"Không đến mức như vậy đi? Cũng chỉ là một người bệnh khiếu nại mà thôi." Tần Mộc hiển nhiên là không tin.

"Ừ, thêm vào đó, cung Đoài trong lòng bàn tay anh có khí sắc xanh thẫm, đường trí tuệ phân nhánh, một đầu hướng về phía dưới ngón tay út, một đầu chỉ về phía cung Càn, Ngũ Quan và Thiên Đình bị mây đen vây quanh, năm nay, thọ thượng hồng ti, tai ương lao ngục rất nghiêm trọng, tất sẽ bị xử nặng."

Tần Mộc lại một lần nữa có cảm giác của ngày hôm qua, hắn vỗ vỗ Vân Mạt, nói lời thấm thía: "Em gái, nếu em thiếu tiền, anh có thể cho em mượn, nhưng nếu đi lừa gạt người khác thì không tốt đâu, đừng có tiếp tục làm nữa."

Vân Mạt:… "Anh đưa giấy bút cho tôi."

"Để làm gì?" Hỏi vậy, nhưng Tần Mộc vẫn từ tệp hồ sơ rút ra một tờ giấy, tiện tay đưa luôn cả bút ký tên cho cô.

Ánh mắt Vân Mạt phức tạp nhìn hắn một cái, từ trên đầu giường tìm một chỗ bằng phẳng, bắt đầu vẽ phù.

Vẽ phù phân biệt phù Bẩm Sinh và phù Hậu Thiên.

Nghi thức, quy tắc của "phù Hậu Thiên" rất phức tạp. Ngoài việc phải tắm rửa sạch sẽ, xông hương, thì trong phòng vẽ bùa cần phải yên tĩnh, dù chỉ thiếu một chút chu sa, giấy vàng, đều có khả năng ảnh hưởng đến hiệu quả của phù chú.

Mà "phù Bẩm Sinh" lại yêu cầu vận lực một nét bút mà thành, bởi vì “một chút linh quang tức là phù, thế nhân uổng phí mặc và chu”. (*)

(*) Khi vẽ bùa, điều quan trọng nhất là linh quang, chứ không phải mực và chu sa.

Vân Mạt là một trong những người hiếm có, có thể vẽ được phù Bẩm Sinh, lấy cảnh giới trước đây của cô, còn có thể cách không vẽ bùa.

Hiện tại thì sao…?

Hiện tại, hình ảnh hiện ra trong mắt Tần Mộc, chính là một cô gái tay cầm cây bút run run rẩy rẩy viết, dùng sức đưa ngòi bút, giống như đang chống lại một thứ gì đó. Cô vẽ càng nhiều thì sắc mặt cô càng trở nên nhợt nhạt, kèm theo những giọt mồ hôi to bằng hạt đậu, dày đặc tuôn ra đầy trán.

Tần Mộc rất muốn ngắt lời cô, muốn nói cho cô biết, cô diễn kịch rất là giống, nhưng…

"Được rồi!"

Ngay ở lúc Tần Mộc không nhịn được nữa, muốn lên tiếng, Vân Mạt có chút vô lực lau mồ hôi.