DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục

Chương 14: Tờ báo chuyên nghiệp 2

724 từ

Hiện tại bây giờ….tính từ khu vực cô đang ở ra đến bên ngoài, phóng xa mười km, cũng chỉ có ít ỏi mười mấy người.

Đây là muốn đối xử với cô giống như thành phần khủng bố đi!?

Vân Mạt lại một lần nữa nằm như xác chết ở trên giường, thật quá là xúi quẩy!!

Cô cảm thấy năm nay hẳn là cô đã đắc tội với Thiên Đạo.

Ngày mai, cô cần phải đốt vài nén hương.

A, đúng rồi, tài khoản kia còn 164 tinh tệ, cô còn phải mau chóng quyên góp đi ra ngoài một nửa, nếu không sẽ có nghiệp báo, làm sao lại có thể quên mất chuyện này chứ!!!

Một đêm này, Vân Mạt cảm thấy chính mình nghỉ ngơi rất tệ.

Không một ai có thể ngủ yên nổi dưới sự quấy rối của lũ rô bốt hết lần này đến lần khác.

(Hai tiếng kiểm tra 1 lần!)

Nhưng ngày hôm sau, nhìn thấy sắc mặt của bác sĩ Tần Mộc so với cô càng đen hơn, Vân Mạt vẫn không nhịn được cười ha ha.

"Bác sỹ Tần, anh chuẩn bị đến toà án sao?"

Người này tướng mạo hôm nay quá rõ ràng! Giữa hai hàng lông mày xuất hiện nghịch văn, lại còn lộn xộn, nếu không sửa lại được, anh ta sẽ phải đi vào trong mấy ngày.

Tần Mộc mặt mày ủ rũ nhìn cô: "Cô đoán thử xem?"

"Anh cảm thấy sao?" Vân Mạt bĩu môi, ở trên giường nhấc chân lên bắt chéo.

"Cô có phải biết cái gì hay không?"

Tần Mộc hỏi, hắn quá đen đủi, buổi sáng, khi vừa mở cửa hắn đã nhận được thư của luật sư, chính là bệnh nhân giường số 2, kiện hắn dùng sai thuốc, mấu chốt là hôm ấy hắn thay ca của người khác, không có thời gian kiểm tra, đúng là nhận nhầm thật.

"Nếu anh có thể giúp tôi một việc, tôi sẽ nói cho anh biết, buổi chiều làm như thế nào để vượt qua sóng gió."

Trái, phải đều không có người, Vân Mạt chậm rãi nói với Tần Mộc.

Tần Mộc không muốn để ý đến phản ứng của cô, nhưng hiện nay, hắn xác thật đang tâm phiền ý loạn, dứt khoát liền theo ý cô nói: "Cần tôi giúp cô chuyện gì?"

"Tôi muốn đi làm phục vụ tại nhà hàng Phỉ Tư trong vòng một tháng, anh làm người đảm bảo cho tôi được không?"

"Cô đi làm cái gì cơ?"

Tầm Mộc nhịn không được ngoáy ngoáy lỗ tai, cảm thấy chính mình có chút ảo giác.

Cô gái này đã đủ tuổi thành niên chưa?

"Anh không nghe lầm đâu, tôi đến từ Lam Tinh, tôi không có tiền, hiện tại tôi không có nhà để về…"

Vẻ lạnh lùng trên mặt Tần Mộc dần dần biến mất.

Trước đây, hắn chỉ nghĩ rằng, hình như cô gái đáng ghét này ở bệnh viện ăn vạ…Nhưng lại không dự đoán được là cô không thể không ăn vạ.

Ngày hôm qua hắn kiến nghị trong hệ thống trung ương của bệnh viện, gia tăng tần suất kiểm tra thân thể với Vân Mạt, cách làm này có phải đã sai rồi hay không?

Tần Mộc rơi vào trong hối hận vô hạn, đến mức ngay cả sự việc phiền muộn buổi chiều cũng quên béng mất.

Vân Mạt nhịn không được bĩu môi, tên này vẫn là một bé thỏ trắng nhỏ tốt bụng.

Tấm lòng hắn có bao nhiêu lớn mới có thể lo cho người khác trước, sau đó mới lo cho chính mình.

"Thế nào?" Vân Mạt cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.

"Nếu cô không có chỗ để đi, cô có thể đến ở nhà tôi…"

Tần Mộc nói rất chân thành, hắn muốn bồi thường một chút sai lầm của mình.

"No, no, no" Vân Mạt kiên định lắc đầu.

"Cô yên tâm, tôi không thu tiền của cô!" Tần Mộc đầy cõi lòng đồng tình nói.

"Không, không, không, đây không phải vấn đề về tiền, mà là bởi vì tôi thấy anh sắp tới sẽ tương đối xui xẻo, tôi sợ bị anh liên lụy"

Tần Mộc: Đệch… Lòng tốt của hắn mang đi cho chó ăn đi.