Em Chỉ Có Thể Là Của Anh
Chương 28: Đi ra ngoài
Cả ngày hôm nay Cố Hiên đã làm xây dựng tâm lý cho chính mình, cô biết mấy việc thân thiết giữa hai người sẽ không tránh khỏi. Bởi vậy, sau khi cửa căn hộ đóng lại, Trịnh Trí lăn lộn cô một phen, cô cũng không đến mức quá bài xích. “Chúng ta đi tắm rồi đi ăn cơm.”
Trịnh Trí vuốt phần tóc mai của cô sang bên tai, yêu chiều ghé sát vào mặt cô, nói.
Ba mươi phút sau, hai người đi đến nhà hàng Sơn Thủy mà Trịnh Trí đã đặt bàn trước.
Dùng đồ ăn xong, Cố Hiên nghĩ đến hai người về nhà, hắn chắc chắn sẽ lại kéo cô vào trong phòng làm mấy việc kia, dù đã đạt được thỏa thuận với hắn, nhưng cô vẫn không muốn trở về cho lắm, nghĩ kéo dài được chút nào, hay chút đó.
Cô kéo cánh tay Trịnh Trí một cái, Trịnh Trí vừa thanh toán xong tiền ở quầy thu ngân, quay ra nhìn cô cười hỏi:
“Sao thế?”
“Hôm qua ba đã hứa là hôm nay đi hóng gió.” Cố Hiên nhìn hắn nói, đôi mắt to tròn, lấp lánh như chứa đựng cả bầu trời sao. Trịnh Trí không nhịn được lại hôn lên mắt cô một cái, sau đó mới nói:
“Được, con muốn đi đâu?”
Cố Hiên nghĩ nghĩ: “Đi đến hồ sen ở đường 12 đi.” Nơi đó buổi tối đông người, hắn sẽ không làm gì cô được.
Trịnh Trí cười, đôi mắt hơi híp lại, “Nghe theo con!”
Lát sau, hai người lên xe đi đến hồ sen.
Trịnh Trí lái xe đến quán café lớn nhất khu vực này, nằm ở giữa lòng hồ, sau khi đi xuống, liền nói với nhân viên phục vụ ra đón:
“Một phòng riêng view hồ, có thể hóng gió được.”
Lại phòng riêng! Cố Hiên kêu lên trong lòng, sao một quán café trong lòng hồ mà cũng có không gian để làm phòng riêng!
Nhân viên phục vụ nhận ra Trịnh Trí là khách quen ở đây.
“Dạ vâng, mời anh chị đi bên này.”
Trịnh Trí ôm eo Cố Hiên đi theo sau nhân viên phục vụ, cúi đầu xuống khẽ nói bên tai cô: “Ba thường hay đến quán này hóng gió, ngắm hoa sen, phòng riêng ở đây có đài quan sát nằm giữa vùng hoa sen, giơ tay ra có thể hái được sen. Không ngờ, con cũng thích hóng gió ở khu vực này, chúng ta có sở thích giống nhau.”
Cố Hiên:…cô không có sở thích giống hắn, cô chỉ đơn thuần muốn đến một chỗ đông người để giảm bớt thời gian ở riêng với hắn.
Vào bên trong, Trịnh Trí kéo cô nằm xuống chiếc ghế lười hóng gió nằm ở giữa đài ngắm hoa sen, trên chiếc bàn bên cạnh có hai ly nước trái cây do nhân viên phục vụ mang tới.
Hắn ôm Cố Hiên vào lòng, ngửa mặt nhìn bầu trời sao trên cao vời vợi, nhẹ giọng hỏi:
“Cố Hiên, con có thích ngắm sao không?”
Cố Hiên cũng đang nằm ngửa mặt lên trời, nhìn ngắm một bầu trời sao bao la, trong lòng bỗng nhiên thả lỏng hơn, cô buộc thốt miệng trả lời Trịnh Trí: “Có!”