Em Chỉ Có Thể Là Của Anh
Chương 27: Cố Hiên giúp ba chút đi!
Đôi mắt Trịnh Trí hơi lóe một chút, cô gái nhỏ của hắn thực ngây thơ. “Được!”, hắn lại hôn xuống trán Cố Hiên, giọng nói mang theo vui vẻ, “Cố Hiên, ba rất vui vì Cố Hiên chịu chủ động đến bên ba.”
Còn không phải do hắn bức cô đến bước đường cùng này sao? Cố Hiên thầm mắng trong lòng, sao hắn lại nói theo kiểu như cô đang cố tình câu dẫn hắn? Đúng là vô sỉ đến cực điểm.
Tuy nhiên, hắn đã đồng ý, Cố Hiên cũng thở ra một hơi, ít nhất, những ngày đen tối này cũng sẽ có lúc kết thúc.
Trịnh Trí vừa khởi động xe, vừa nhìn Cố Hiên nói: “Trên đường trở về, Cố Hiên giúp ba chút đi!”
“Giúp…giúp gì?” Cố Hiên sợ hãi hỏi.
“Ôm, hôn,…cái nào con thấy thuận tiện làm thì làm.” Trịnh Trí mắt nhìn thẳng đường, bộ dáng chuyên chú lái xe, giọng nói nghiêm túc, nhưng nội dung lại không một chút nào lành mạnh.
Cố Hiên lập tức đỏ bừng mặt, nhớ đến thỏa thuận giữa hai người, cô mím môi suy nghĩ, nhưng không biết nên làm gì. Suy nghĩ một chút, cô quyết định bắt chước hành động hắn đã làm với mình, cô tiến lại gần, đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu Trịnh Trí, sau đó lại rụt trở về trên ghế phụ.
Trịnh Trí:…!!! Đây là gì? Sao cảm giác giống như… mẹ hôn con?
Trịnh Trí không vui liếc nhìn Cố Hiên một cái, nhưng nghĩ đến cô gái nhỏ vẫn cần được hắn dậy dỗ thêm, kiên nhẫn nói:
“Cố Hiên, trên mạng dạo này các chị em có trào lưu sờ cơ bụng bạn trai!”
Cố Hiên gật đầu đáp, không hề hiểu ra ẩn ý trong câu nói của hắn: "Vâng."
Trịnh Trí liếc cô qua khoé mắt, miệng cười cười:
"Cố Hiên thử kiểm tra xem, cơ bụng của ba thế nào? Có đạt chuẩn không?"
Hắn muốn cô xoa cơ bụng hắn? Như các chị em hay làm trong video ngắn với các anh đẹp trai? Mặt Cố Hiên lại đỏ bừng lên. Nghĩ đến thỏa thuận giữa cô và hắn, cô cố chống tinh thần lên, hơi cúi người xuống, giơ tay về phía bụng hắn.
Khi bàn tay mềm mại vừa chạm vào cơ bụng chính mình, Trịnh Trí chỉ thấy quá kích thích! Cô gái nhỏ chủ động, làm Trịnh Trí cảm giác muốn thú hoá, muốn nhào lên ăn cô vào trong bụng!
“Giữ nguyên tay ở đó, đừng xoa nữa!” Trịnh Trí gằn giọng ra lệnh. Nếu cô di chuyển tay, hắn sẽ không khống chế nổi chính mình nữa.
Cố Hiên cứ giữ nguyên tay ở vị trí đó, khuôn mặt đỏ như quả cà chua chín.
Trịnh Trí chỉ mím chặt môi, mắt nhìn thẳng đường, giữ vững tinh thần lái xe. Hắn không dám bảo cô gái nhỏ làm thêm bất cứ động tác gì, nhưng cũng luyến tiếc nói cô rời đi.
Khi nhìn thấy đã đến gần tòa chung cư, Cố Hiên vội vàng rút tay lại, sau đó hấp tấp nói: “Đã đến nơi rồi.”
Trịnh Trí liếc cô một cái, cũng không nói gì, xe rất nhanh đi xuống hầm, đỗ vào chỗ.Hai người bước xuống xe, đi về phía thang máy lên căn hộ chung cư nhà Cố Hiên.