DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Em Chỉ Có Thể Là Của Anh

Chương 20: Tắm

503 từ

Tia nước từ vòi hoa sen đổ xuống, bao phủ không gian chật hẹp của phòng tắm. Hơi nước nhanh chóng lan ra, làm mờ gương và khiến mọi thứ trở nên mông lung.

Trịnh Trí đứng đối diện Cố Hiên, nước chảy dọc theo khuôn mặt hắn. Ánh mắt vẫn giữ vẻ dịu dàng quen thuộc, nhưng trong đó ẩn chứa sự chiếm hữu khiến người khác không thoải mái.

“Để ba giúp con.” Giọng hắn bình thản, như thể chỉ đang nói một việc rất đỗi bình thường.

Cố Hiên giật mình, theo bản năng lùi lại một bước. “Con tự làm được.” Cô khẽ nói, giơ tay định tránh đi.

Trịnh Trí hơi nhíu mày. “Cố Hiên ngoan nào.”

Giọng nói vẫn mềm mỏng, nhưng ẩn dưới đó là sức ép vô hình. Hai chữ “ngoan nào” như một câu chú khiến tim cô thắt lại. Cô chậm rãi hạ tay xuống, không dám chống đối thêm.

Không gian phòng tắm chỉ còn tiếng nước rơi.

Một lúc sau, Trịnh Trí lấy khăn tắm lớn quấn quanh người cô, dẫn cô ra khỏi phòng tắm.

“Ở trường hôm nay con có nghĩ đến ba không?” Hắn hỏi, giọng nhẹ như gió thoảng.

Cố Hiên im lặng. Nói thật, cô có nghĩ đến hắn, nhưng theo kiểu ám ảnh chứ không phải “nhớ”. Có thể không ám ảnh sao?

Thấy cô im lặng không đáp, Trịnh Trí cũng không giận, hắn bật cười khẽ. “Ba thì lại rất nhớ con đấy.”

Hắn vòng tay qua eo cô, đưa cô trở về phòng. Cô đi theo trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, cảm giác như mọi việc đang diễn ra mà không có quyền lựa chọn. Cô muốn tìm cách phản kháng, nhưng trong hoàn cảnh này, giống như mọi biện pháp đều bế tắc.

“Về phòng đi.” Hắn cúi xuống, đặt một nụ hôn lên mái tóc cô.

Đến bên giường, hắn nhẹ nhàng đỡ cô ngồi xuống.

Ngồi xuống giường, Cố Hiên hoảng hốt kêu lên: “Ba…”

Cô nuốt khan, cố giữ giọng không run: “Ba đã hứa… sẽ giữ lời.”

Ánh mắt hắn dừng lại trên khuôn mặt cô vài giây. Cô gái nhỏ trong trạng thái này vẫn nhớ đến việc nhắc lại lời hứa của hắn. Sự chống đối nhỏ nhoi và vô lực. Thực đáng yêu! Khóe môi hắn cong lên, giọng nói mang theo chút dụ dỗ:

“Nếu con ngoan.”

Ba chữ ấy khiến cô căng cứng. Cô vội gật đầu, cố nuốt lại nước mắt đang dâng lên. Cô hiểu rằng lúc này, điều duy nhất cô có thể làm là giữ bình tĩnh.

Trịnh Trí nhìn biểu cảm thay đổi trên gương mặt cô, trong lòng thoáng qua một tia thương xót, nhưng rồi lại nhanh chóng bị hắn xóa đi. Trịnh Trí hắn đã bao giờ phải do dự trước bất cứ việc gì? Đây cũng chỉ là một cuộc chơi mà thôi.

Căn phòng rơi vào im lặng nặng nề.