Em Chỉ Có Thể Là Của Anh
Chương 19: Không ngoan
Cố Hiên đang ngồi co mình trên giường thì toàn thân chợt run lên khi nghe tiếng gõ cửa.
“Cố Hiên.”
Giọng nói trầm thấp vang lên từ bên ngoài.
Cô siết chặt đầu gối hơn, hai tay ôm lấy chân, ánh mắt hoảng loạn nhìn về phía cánh cửa đã khóa trái. Nhịp tim đập dồn dập đến mức cô gần như nghe thấy rõ trong tai mình.
“Cố Hiên? Con không ngoan?”
Lần này trong giọng nói đã lộ ra sự thiếu kiên nhẫn. Hai chữ “không ngoan” bị nhấn mạnh đầy ẩn ý.
Cố Hiên không khỏi nhớ lại lời hắn nói buổi sáng: chỉ cần cô ngoan, hắn sẽ giữ lời.
Hắn… thật sự sẽ giữ lời sao?
Trong tình trạng căng thẳng đến cực độ, cô vẫn cố ép mình suy nghĩ. Hiện tại, cô không có lựa chọn nào tốt hơn. Nếu ngoan ngoãn nghe lời có thể đổi lấy một chút giới hạn, thì đó đã là điều duy nhất cô có thể nắm lấy.
Cô loạng choạng đứng dậy, chân gần như mất lực. Từng bước chậm chạp tiến về phía cửa. Bàn tay run rẩy đặt lên tay nắm, do dự vài giây rồi xoay mở.
Cửa vừa bật ra, cô liền khựng lại.
Trịnh Trí đứng trước cửa, ánh mắt tối sầm. Hắn nghiêng đầu nhìn cô, biểu cảm lạnh lẽo, rõ ràng không hài lòng với việc vừa rồi cô khóa cửa.
Chỉ cần chạm phải ánh mắt ấy, Cố Hiên đã cúi đầu xuống theo bản năng.
Trong đầu cô hiện lên vô số suy nghĩ hỗn loạn. Nếu hắn vì tức giận mà thay đổi ý định thì sao? Nếu hắn không còn giữ lời thì sao?
Cô cắn môi, hối hận vì hành động bốc đồng vừa rồi. Cô biết hắn có chìa khóa, vậy mà vẫn vì cảm xúc nhất thời mà khóa cửa nhốt hắn bên ngoài. Hiện tại, cô chỉ có thể hy vọng hắn chưa nổi giận đến mức vượt quá giới hạn đã nói.
Thân hình Trịnh Trí cao lớn, đứng chắn trước cửa, tạo nên cảm giác áp bức vô hình. Nhưng trong mắt Cố Hiên, hắn không còn là người đàn ông phong độ bên ngoài nữa, mà chỉ là một mối đe dọa.
Thấy cô đứng yên không động, hắn bước lên một bước.
Cố Hiên theo phản xạ lùi lại.
“Cố Hiên.”
Giọng hắn dịu xuống, nhưng vẫn mang theo quyền uy.
“Đừng làm ba phải nhắc lại.”
Hắn đưa tay nắm lấy cổ tay cô, không quá mạnh nhưng đủ để giữ lại. Hơi ấm từ bàn tay ấy khiến cô cứng người.
“Đi rửa mặt đi. Con nhìn rất mệt.”
Giọng nói nghe như quan tâm, nhưng không cho cô cơ hội từ chối.
Hắn kéo cô bước về phía phòng tắm.
Cố Hiên không còn sức phản kháng. Cô chỉ có thể để mặc mình bị dẫn đi, trong lòng vừa sợ hãi vừa tự nhủ phải giữ tỉnh táo, phải nghĩ cách khác.
Cánh cửa phòng tắm khép lại sau lưng họ, để lại căn phòng phía sau chìm trong im lặng nặng nề.