Em Chỉ Có Thể Là Của Anh
Chương 7: Hắn sẽ không buông tha cô
Suy nghĩ hồi lâu, Cố Hiên mới lê thân hình rã rời, đau nhức đến bên cửa. Cô mím chặt môi, ngập ngừng một lúc, cuối cùng vẫn run run đưa tay mở khóa.
Trịnh Trí nhìn cô gái đứng trước mặt: tóc tai rối bù, sắc mặt phờ phạc, đôi mắt còn vương đầy sợ hãi. Hắn khẽ nhíu mày, giọng điệu bình thản như không có chuyện gì xảy ra:
“Con đi tắm đi. Tắm xong thì vào bếp nấu cơm. Ba đã dọn đống đồ ăn con làm rơi lúc nãy vào trong rồi.”
Nghe hắn nói, Cố Hiên vừa giận vừa sợ. Sao hắn có thể thản nhiên đến mức như chưa từng có chuyện kinh khủng nào vừa xảy ra? Tim cô thắt lại, nhưng cô không dám cãi. Cô lặng lẽ lấy một bộ quần áo sạch, bước vào phòng tắm.
Trịnh Trí dõi theo bóng lưng cô khuất sau cánh cửa, nơi sâu thẳm trong lòng lại dâng lên một đợt sóng nóng ran. Hắn ép mình kìm nén xuống. Cô vừa trải qua một phen như vậy, hắn nghĩ, cứ để cô nghỉ ngơi, hồi phục một chút đã…
Đúng vậy, chỉ là để cô hồi phục một chút thôi… Chứ không phải hắn sẽ buông tha cô.
Cố Hiên tắm rất lâu, nước chảy xối xả như muốn rửa trôi hết ký ức kinh hoàng. Trịnh Trí chờ mãi không thấy cô ra, mất kiên nhẫn, bước đến gõ cửa phòng tắm:
“Cố Hiên, tắm lâu không tốt đâu. Mau ra đi.”
Tiếng gõ cửa kèm giọng nói trầm thấp khiến cô giật mình run lên. Cô sợ nếu chậm trễ, hắn sẽ nổi điên, sẽ lại làm điều gì đó còn khủng khiếp hơn vừa rồi… Cô vội tắt vòi sen, lau người, mặc quần áo, mở cửa bước ra.
Thấy cô xuất hiện, Trịnh Trí khẽ gật đầu hài lòng. Hắn tiến lại gần, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc còn ướt sũng của cô.
Cố Hiên theo bản năng rụt người định tránh, nhưng giọng nói lạnh lẽo đã vang lên ngay lập tức:
“Ngoan. Không được tránh.”
Cô cứng đờ người, không dám động đậy. Trịnh Trí cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô, rồi nói:
“Đi sấy tóc đi, kẻo lạnh. Sấy xong thì ra nấu cơm. Ba đói rồi.”
Nói xong, hắn xoay người trở về sofa, bật ti vi lên xem như mọi ngày.
Cố Hiên thấy hắn không làm gì thêm, trong lòng âm thầm thở phào. Cô vội chạy về phòng, cầm máy sấy tóc lên sấy cho khô.
Sấy xong, cô không dám chần chừ, lập tức vào bếp bắt đầu nấu nướng. Lúc đi ngang phòng khách, cô không kìm được liếc nhìn Trịnh Trí một cái. Hắn ngồi đó, mắt dán vào màn hình ti vi, trông chẳng khác gì những buổi tối bình thường trước đây — như thể mọi thứ kinh hoàng vừa xảy ra chỉ là ảo giác.
Cố Hiên cắn môi, cố gắng tập trung vào việc nấu ăn. Trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ duy nhất: mong buổi tối này trôi qua thật nhanh. Chỉ cần hắn ngủ say, cô sẽ tìm cách rời khỏi căn nhà này.
Món ăn dọn lên bàn, Cố Hiên đứng ngập ngừng bên cạnh, không biết nên gọi hắn thế nào. Cô không muốn mở miệng, nhưng lại sợ nếu hắn đói quá sẽ nổi giận…
Đúng lúc ấy, Trịnh Trí như cảm nhận được, quay đầu nhìn sang. Thấy bàn ăn đã sẵn sàng, hắn tắt ti vi, thong thả bước đến, tự nhiên ngồi xuống.
Cố Hiên im lặng xới cơm cho hắn, cố gắng làm mọi thứ thật nhanh, thật ngoan ngoãn. Cô chỉ mong hắn ăn no, buồn ngủ, rồi đi ngủ sớm — để cô có cơ hội trốn thoát.
Trịnh Trí nhận bát cơm từ tay cô, bình thản gắp thức ăn, ăn từng miếng chậm rãi. Cả hai hầu như không nói gì với nhau — giống như mọi bữa cơm trước đây.
Ăn xong, hắn đặt bát xuống, ánh mắt chậm rãi dừng lại trên gương mặt Cố Hiên.
Cô thật sự rất đẹp. Vẻ đẹp cao lãnh, lạnh lùng, mái tóc dài buộc gọn sau gáy, làn da trắng mịn như sứ, đôi môi đỏ mọng tựa trái cherry chín. Nhưng cuốn hút hắn nhất vẫn là đôi mắt to tròn ấy — long lanh, quyến rũ, đầy sức sống. Ngay từ lần đầu gặp, chính đôi mắt đó đã khiến hắn không thể dứt ra.