Em Chỉ Có Thể Là Của Anh
Chương 6: Nếu không ngoan
Trịnh Trí ép sát hơn nữa, dùng sức giữ chặt cô vào cánh cửa, không cho cô cơ hội vùng vẫy. Cố Hiên cảm nhận rõ sự áp bức nặng nề từ cơ thể hắn, khiến cô hoảng loạn tột độ. Cô ra sức chống cự, giơ chân định đẩy ra, nhưng hắn nhanh chóng dùng chân chặn lại, khóa chặt mọi cử động của cô. Nước mắt cô tuôn rơi không ngừng, thấm ướt cả cổ áo, cơ thể run rẩy đến mức gần như không đứng vững.
Trịnh Trí cúi sát, bất chợt nhận ra những giọt nước mắt mặn chát trên da cô. Hắn ngẩng đầu, thấy đôi mắt cô hoảng loạn, thất thần như sắp vỡ vụn.
“Mẹ kiếp! Khóc cái gì? Chẳng phải tại con phá hỏng chuyện của ba sao?” Hắn gằn giọng, tức giận giật mạnh vạt áo cô, khiến vài chiếc cúc bung ra.
Cố Hiên chỉ ước gì thời gian có thể quay ngược. Nếu có thể, cô chắc chắn sẽ không bước vào, không phá hỏng “chuyện riêng” của người đàn ông đáng sợ này.
Đột nhiên, Trịnh Trí dùng sức ép sát thân dưới liên tục, như muốn trút bỏ cơn bức bối đang dâng trào. Cố Hiên run rẩy dữ dội, trong khoảnh khắc hoảng loạn, một luồng sức lực bất ngờ trào lên, cô giơ tay đẩy mạnh hắn ra. Người đàn ông loạng choạng một chút, nhưng nhanh chóng lấy lại thăng bằng, lại đè ép cô trở lại vào cánh cửa.
“Nếu con còn không ngoan, sẽ không chỉ đơn giản là ma sát bên ngoài như này đâu.” Hắn gằn giọng đe dọa, ánh mắt tối sầm đầy ý tứ nguy hiểm.
Cố Hiên hoảng hốt, toàn thân run bắn, không dám phản kháng thêm. Cô cảm nhận rõ ràng: người đàn ông này nói là sẽ làm, không hề dọa suông. Dù sợ hãi đến mức muốn ngất đi, cô vẫn cố giữ chút lý trí cuối cùng. Cô biết sức mình không thể chống lại hắn, vậy nên… tốt hơn hết là thuận theo, ít nhất có thể hy vọng hắn sẽ dừng lại trước khi đi quá giới hạn. Bây giờ, cô chỉ còn biết cầu mong như vậy.
Hơn hai mươi phút trôi qua trong sự im lặng nặng nề và căng thẳng tột độ. Cuối cùng, Trịnh Trí rên lên một tiếng kìm nén, vòng tay siết chặt quanh cô dần buông lỏng.
Cố Hiên bị kiềm chế quá lâu, cơ thể tê mỏi rã rời. Cô run rẩy, cố gắng lê bước vào phòng mình, vừa vào liền vội khóa cửa lại, không dám quay đầu nhìn hắn dù chỉ một lần.
Trịnh Trí ngồi một lúc bên ngoài cửa, thở dốc để lấy lại bình tĩnh. Sau đó hắn đứng dậy, nhìn ổ khóa điện tử một hồi, rồi xoay người lấy chìa khóa dự phòng gần đó, tháo pin ra, chuyển sang chế độ mở bằng chìa cơ. Xong xuôi, hắn cầm chìa khóa, về phòng lấy bộ đồ mặc nhà từ vali, rồi đi vào phòng tắm.
Tắm xong, hắn bước ra, thấy túi đồ ăn Cố Hiên làm rơi trên sàn. Hắn nghĩ ngợi một lúc, nhặt lên mang vào bếp, sau đó đi đến trước cửa phòng cô, gõ nhẹ.
Im lặng.
Hắn gõ lần nữa.
Vẫn im lặng.
“Cố Hiên, mở cửa ra. Nếu không ba sẽ vào phòng mẹ con lấy chìa khóa mở cửa phòng con.” Hắn dừng lại, giọng lạnh dần, “Hoặc là con ngoan ngoãn nghe lời, hoặc để ba phải xông vào… thì sẽ không có kết quả tốt đẹp như con mong muốn đâu.”
Cố Hiên ngồi co ro trên giường, run lên từng đợt. Cô biết rõ trong phòng mẹ có chìa khóa dự phòng cửa phòng mình – hẳn Trịnh Trí đã từng thấy. Kết quả không mong muốn mà hắn ám chỉ… cô hiểu quá rõ. Đó là điều hắn vẫn chưa thực hiện, và cô không muốn nghĩ đến nữa.