DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Xuyên Thành Giống Cái Tuyệt Sắc Bị Tranh Giành

Chương 2

524 từ

Triệu Minh Khuê trợn tròn mắt.

Trước mặt nàng là một con sư tử.

Thân hình nó cao lớn đến mức khiến nàng phải ngửa đầu mới nhìn hết được. Bộ lông vàng nâu xù ra đầy uy quyền, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp da, đôi mắt màu kim sắc bén lạnh lùng.

Nó quay đầu nhìn nàng. Chỉ một ánh mắt thôi cũng khiến Triệu Minh Khuê cứng đờ.

Nàng vừa thoát khỏi miệng linh cẩu, lại rơi vào móng vuốt của một con sư tử.

“…”

Triệu Minh Khuê nuốt nước bọt.

Con sư tử chậm rãi tiến về phía nàng, mỗi bước đều khiến trái tim nàng đập nhanh hơn.

Nó dừng lại trước mặt nàng, cúi đầu, đưa mũi khẽ ngửi người nàng.

Triệu Minh Khuê run rẩy lùi về sau.

“Ngươi… ngươi muốn ăn ta sao?”

Con sư tử không trả lời.

Nó chỉ nhìn nàng một lúc, sau đó bất ngờ cúi xuống ngoạm lấy phần vạt áo sau lưng nàng.

“Á!”

Triệu Minh Khuê còn chưa kịp phản ứng, cả người đã bị nhấc bổng lên.

Con sư tử xoay người, chạy thẳng vào sâu trong rừng.

“Cứu mạng!”

“Có ai không!”

“Thả ta xuống!”

Tiếng hét của Triệu Minh Khuê vang vọng khắp khu rừng, nhưng con sư tử chẳng hề có ý định dừng lại.

Nó chạy nhanh như gió, mang theo nàng xuyên qua những thân cây cao lớn, càng lúc càng tiến sâu vào vùng rừng mà nàng chưa từng đặt chân tới.

Triệu Minh Khuê khóc không ra nước mắt.

Nàng vốn tưởng mình vừa thoát chết.

Bây giờ xem ra…

Có lẽ chỉ là đổi từ một con thú ăn thịt này sang một con thú ăn thịt khác mà thôi.

Mãi đến rất lâu sau, con sư tử mới dừng lại.

Triệu Minh Khuê được đặt xuống trước một hang động.

Nàng ngơ ngác ngẩng đầu.

Sau lưng là rừng sâu, phía trước là một con sư tử khổng lồ.

Mà lúc này nàng mới phát hiện, trên cổ tay con sư tử có một vết thương rất sâu, máu vẫn đang chảy.

Triệu Minh Khuê sửng sốt.

Nó không phải bắt nàng để ăn thịt sao?

Vậy nó mang nàng về đây làm gì?

Con sư tử nhìn nàng.

Triệu Minh Khuê nhìn lại nó.

Một người một thú im lặng nhìn nhau hồi lâu.

Cuối cùng, nàng dè dặt chỉ vào vết thương trên chân nó:

“Ngươi… bị thương à?”

Con sư tử khẽ rũ mắt.

Không biết vì sao, Triệu Minh Khuê lại cảm thấy… Nó hình như đang chờ nàng làm gì đó.

Nàng từng nghe chuyện cá heo cứu người, cũng từng xem không ít câu chuyện về động vật bảo vệ con người.

Nhưng sư tử cứu người?

Nàng chưa từng nghe nói!

Triệu Minh Khuê cúi đầu nhìn vạt áo trước ngực.

Nơi đó vẫn còn ướt sũng nước miếng của con sư tử, thậm chí hơi ấm từ khoang miệng của nó vẫn còn lưu lại.

Tất cả đều đang nói cho nàng biết, chuyện vừa rồi không phải nằm mơ.