DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Xuyên Thành Giống Cái Tuyệt Sắc Bị Tranh Giành

Chương 1

543 từ

“Cứu… cứu mạng!”

Tiếng kêu thảm thiết vang vọng giữa khu rừng.

Triệu Minh Khuê chạy đến mức hai chân gần như mất hết cảm giác.

Cành cây liên tục quất vào mặt, bụi gai móc rách quần áo, những thân cây to lớn che kín tầm mắt khiến nàng chẳng thể nhìn rõ phía trước. Nàng chỉ biết cắm đầu chạy, không dám quay lại.

Bởi phía sau nàng là cả một đàn linh cẩu.

“Gừ…”

Tiếng gầm trầm thấp vang lên từ trong rừng, lúc xa lúc gần, giống như tiếng tử thần đang từng bước đuổi sát phía sau.

Triệu Minh Khuê sợ đến mức nước mắt cũng sắp trào ra.

Nàng chỉ là một cô gái bình thường, chưa từng gặp phải chuyện đáng sợ như thế này trong đời.

Mấy phút trước, nàng còn đang cùng gia đình lên núi cầu phúc.

Sau đó, chẳng hiểu vì sao nàng lại trượt chân. Cú ngã khiến trước mắt nàng tối sầm, đầu óc choáng váng, đến khi tỉnh lại thì mọi thứ xung quanh đã hoàn toàn thay đổi.

Những người thân đi cùng đã biến mất, con đường núi quen thuộc cũng chẳng còn, xung quanh chỉ là một khu rừng xa lạ đến mức khiến nàng hoảng loạn. Nàng vội lấy điện thoại ra, nhưng màn hình không có một vạch tín hiệu nào.

Thứ duy nhất còn sót lại bên cạnh nàng là chiếc túi vải nhỏ vẫn được đeo trên người.

Mà đáng sợ nhất là, khu rừng này hoàn toàn không giống bất kỳ nơi nào nàng từng đặt chân tới.

Cây cối cao đến mức gần như che kín bầu trời, những tán lá khổng lồ đan xen vào nhau. Ngay cả chim chóc, côn trùng và thú rừng cũng lớn hơn bình thường đến mức kỳ quái.

Ban đầu nàng còn tưởng mình đang nằm mơ, cho đến khi nhìn thấy con linh cẩu đầu tiên.

Nó cao gần bằng một người trưởng thành. Đôi mắt xanh lục nhìn nàng chằm chằm, nước dãi nhỏ xuống từ hàm răng sắc nhọn.

Triệu Minh Khuê lúc ấy mới hiểu…

Nàng gặp phải thứ gì.

Nàng đang bị săn!

“Đừng tới đây!”

Triệu Minh Khuê vừa chạy vừa khóc, hai tay ôm chặt chiếc túi trước ngực.

“Ta… ta ăn không ngon đâu! Thịt ta cũng không nhiều! Các ngươi bỏ qua cho ta được không?”

Đàn linh cẩu phía sau hiển nhiên không nghe hiểu lời nàng, chúng càng lúc càng áp sát.

Một con linh cẩu đột nhiên tăng tốc.

Triệu Minh Khuê nghe thấy tiếng gió xé qua phía sau, sợ đến mức hét lên, chân cũng mềm nhũn.

Nàng vấp phải một rễ cây.

“Á!”

Cả người lập tức ngã nhào xuống đất, chiếc túi vải trong tay văng ra xa.

Triệu Minh Khuê còn chưa kịp bò dậy, con linh cẩu đã lao tới.

Nàng tuyệt vọng nhắm chặt mắt.

Xong rồi!

Lần này thật sự xong rồi!

Thế nhưng…

Một tiếng gầm dữ dội đột nhiên vang lên.

“Rầm!”

Một bóng vàng nâu từ trên cao lao xuống, trực tiếp đập vào con linh cẩu đang nhào tới.

Hai con thú khổng lồ lăn mạnh trên mặt đất.