DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sự Trở Về Của Thê Tử Bị Bỏ Rơi

Chương 20

1002 từ

Phó Chỉ Toàn trước kia cũng nghĩ như vậy, chờ chờ đợi đợi, nam nhân trở về thì tốt rồi, không nghĩ tới nam nhân trở về mới là bắt đầu của ác mộng, còn không bằng ở bên ngoài chết đi. Hắn không trở về, bảy năm này nàng trôi qua cũng rất là tốt.

“Tiểu Lam, có biết chuyện xưa Vương Bảo Xuyến khổ thủ hàn diêu mười tám năm chưa?” Phó Chỉ Toàn đột nhiên khơi mào một cái đề tài không liên quan.

Tiểu Lam gật đầu: “Biết a, thời điểm đi ngang qua diễn lâu nghe bên trong xướng qua.”

Phó Chỉ Toàn chỉ chỉ đối diện ghế dựa: “Ngồi xuống, có muốn biết hay không mặt sau của chuyện xưa?”

Hôm nay thiếu phu nhân rất có hứng thú, thế nhưng lại kể chuyện cho một tiểu nha hoàn như nàng, Tiểu Lam cao hứng ngồi vào ghế, thẳng lưng, mắt trông mong mà nhìn nàng.

Phó Chỉ Toàn vỗ trán cười, ánh mắt hướng lên trên ngọn đèn dầu, giọng nói mềm mại từ từ kể ra: “Đường triều, kinh đô Trường An, giám nghị đại thần Vương Duẫn sinh 3 nữ, con gái út Vương Bảo Xuyến có nhan sắc chim sa cá lặn, Vương công đại thần, con cháu thế gia, người theo đuổi nhiều như cá diếc qua sông……”

Thiếu phu nhân kể chuyện thật hay, so với thuyết thư tiên sinh của tửu lầu còn hấp dẫn hơn, đôi tay của Tiểu Lam chống vào cằm, trong mắt lộ rõ hình hai ngôi sao, tràn đầy sùng bái mà nhìn Phó Chỉ Toàn.

“Tiểu Lam……” Không biết khi nào, Phó Chỉ Toàn ngừng kể chuyện xưa, vươn tay quơ quơ ở trước mặt của Tiểu Lam.

Tiểu Lam phục hồi lại tinh thần, trượt tay một cái, cằm thiếu chút nữa va vào trên bàn: “Thiếu phu nhân, ngươi kêu ta?”

Phó Chỉ Toàn cười nhạo: “Không phải nghe kể chuyện xưa sao? Ngẩn người làm gì?”

Tiểu Lam nghiêng đầu, hắc hắc cười: “Ta suy nghĩ Vương Bảo Xuyến, nàng đã không mất công chờ đợi, Tiết Bình Quý đã trở thành anh hùng cái thế trở về tìm nàng……”

Nhìn biểu tình hâm mộ trên mặt Tiểu Lam kia, Phó Chỉ Toàn trong lòng đột nhiên không lý do mà sinh ra một cổ cảm xúc cực kỳ khó chịu, lãnh u u mà nói: “Chính là chuyện xưa còn chưa có kết thúc đâu, Vương Bảo Xuyến cùng trượng phu sau khi gặp lại, chỉ có trải qua mười tám ngày vinh hoa phú quý liền chết ở trong phòng.”

“A……” Tiểu Lam ngạc nhiên, như thế nào một câu chuyện vui lập tức liền biến thành bi kịch đâu.

Nhìn Tiểu Lam nhíu chặt mày, Phó Chỉ Toàn đứng lên, nhẹ nhàng xoa xoa đầu của nàng một chút, ý vị thâm trường hỏi: “Tiểu Lam, ngươi nói có đáng giá hay không đây?”

Đây là vết xe đổ của nàng.

Đáng tiếc Tiểu Lam không nghe ra ám chỉ của Phó Chỉ Toàn, ngược lại còn vui tươi hớn hở mà an ủi Phó Chỉ Toàn: “Thiếu phu nhân không cần lo lắng, thiếu gia nhà chúng ta sẽ nhanh chóng trở về tới, sẽ không làm cho thiếu phu nhân chờ đợi mười tám năm đâu.”

Nha đầu ngốc này, còn làm mộng đẹp là thiếu phu nhân nàng cùng thiếu gia có thể tương thân tương ái, không biết rằng “Thiếu phu nhân” liền sắp phải thay đổi người rồi.

Tính, cứ để nàng lại cao hứng thêm một thời gian nữa đi.

Phó Chỉ Toàn đánh mất ý tưởng nói cho Tiểu Lam biết tình hình thực tế.

***

Được lời chắc chắn của Phó Chỉ Toàn, không có nỗi lo về sau, cuối năm còn có hai trăm lượng bạc lợi tức vào tay, Vạn thị cao hứng cực kỳ, chờ miệng vết thương ở trên đầu kết vảy một chút, hứng thú hừng hực mà đi nhà cũ Quý gia, đem chuyện sửa chữa từ đường cùng xây học đường nói cho Quý lão thái gia.

Sau khi Quý lão thái gia hướng Vạn thị xác nhận lại một phen, liền triệu tập tộc nhân thông báo việc này cho mọi người.

Ngay sau đó nhà cũ của Quý gia muốn nổ tung nồi, ai mà không muốn nhi tử của chính mình có thể đi học, khảo tú tài, tương lai trở nên nổi bật, quang tông diệu tổ chứ? Bất quá là không có bạc, giao không nổi quà nhập học, mua không nổi giấy và bút mực sách vở thôi.

Hiện tại có người nguyện ý xây học đường miễn phí cho bọn hắn, thỉnh tiên sinh, Quý thị tộc nhân ai lại không vui, không hề ngoài ý muốn, thân phận của Vạn thị ở trong tộc lập tức nước lên thì thuyền lên, trước kia những ai khinh thường bà hiện tại đều phủng bà, kính bà, lấy lòng bà.

Vạn thị nghẹn khuất nửa đời người, rốt cuộc dương mi thổ khí một hồi, mỗi ngày đi đường đều mang theo phong quang.

Môn đình quạnh quẽ của Quý gia cũng bắt đầu náo nhiệt lên, thỉnh thoảng lại có thân thích láng giềng tiến đến hỏi thăm. Vạn thị cả ngày được người khác thổi phồng nịnh hót, đầu óc lâng lâng không tìm được lối ra, bước đầu mở ra sinh hoạt lão thái thái quan gia xa hoa, chi phí ăn mặc đề cao, không ngừng tăng một cấp bậc, chỉ riêng may bộ đồ mới tháng này đã làm ba bộ.

Mỗi ngày đều dùng nước trà là của Tĩnh An Trai năm lượng bạc một ấm để chiêu đãi khách nhân. Điểm tâm là món bông tuyết của cửa hàng Phó Chỉ Toàn, số tiền dùng trong gần nửa tháng liền bằng số tiền cả năm mà Quý gia sử dụng