Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục
Chương 107: Vân Mạt nghịch tập
"Ngải Lan Ni!"
Một đầu khác của video call, người đàn ông sắc mặt vô cùng âm trầm, "Cháu có biết đã gây ra tai họa bao lớn không?"
"Chú, xin nghe cháu giải thích", sắc mặt Ngải Lan Ni trắng bệch, sao cô có thể trở thành kẻ chết được.
"Cục thuế vụ đang theo dõi cháu, mau lăn trở về, lau khô mông của cháu, nếu không, cháu liền đi hành tinh không người ngồi đợi đi!"
Ngải Lan Ni ngã ngồi trên ghế, móng tay thiếu chút nữa moi đến bên trong thịt, sao lại xảy ra chuyện này??
Tại sao?
Tài khoản WB của cô vốn dĩ đang tập thể lên án công khai nữ sinh kia!
Sao đột nhiên hướng gió liền biến đổi, truy đến vấn đề kinh tế của cô?
Ai?! Là ai đã thọc ra hợp đồng đen của cô?
Còn có hàng ngàn, hàng vạn thủy quân kia, là từ đâu tới?
Ngải Lan Ni mặt xám mày tro, ngay cả từ biệt cũng không cố, suốt đêm rời đi.
Đám người Vân Mạt lại một lần nữa đầu nhập vào trong huấn luyện.
…
Hôm nay thời tiết tựa hồ phá lệ không tồi, tuy rằng vòng mặt trời trên đỉnh đầu chói chang, nhưng có gió thổi tới, ven đường, các loại hoa dại khoe nở, theo làn gió nhẹ bay phấp phới, xinh xinh đẹp đẹp điểm xuyết trên thảm cỏ màu xanh lục, tựa hồ có thể nhìn thấy đàn ong đang bận rộn bên trong. Hít sâu một hơi, tâm tình cũng thật không tồi.
"Này…" Lưu Dược và Vân Mạt song song đi tới, hắn thọc cô.
"Hử?" Vân Mạt nhướng mày.
"Ngải Lan Ni hình như gặp phải rắc rối?" Lưu Dược vui vẻ nói.
"Ừ", Vân Mạt gật đầu.
"Cậu đã sớm biết sao?" Lưu Dược nghi hoặc nhìn cô.
"Tướng mạo của cô ấy nói cho tôi, đây là chuyện sớm hay muộn", Vân Mạt thực bình tĩnh, nhưng cũng không nói quá nhiều.
"Thật may mắn, nếu không cậu sẽ gặp phải phiền toái", Lưu Dược có chút thổn thức.
"Nhưng việc này cũng quá trùng hợp…"
"Đi thôi, hình như tôi thấy huấn luyện viên!"
Một câu của Vân Mạt tức khắc làm Lưu Dược thu lại toàn bộ suy nghĩ.
Hôm nay sân huấn luyện tựa hồ phá lệ khác biệt. Không biết từ lúc nào, mặt đất đã sớm phủ kín cát vàng.
Trước mặt mỗi học sinh đều có một binh lính ngăm đen đứng thẳng, theo Trương giáo quan nói, là giúp bọn họ huấn luyện.
Lúc mới bắt đầu, đám học sinh đều cho rằng sẽ là mặt đối mặt với binh lính, truyền thụ một chút kỹ xảo đánh nhau.
Không nghĩ tới chính là, Trương giáo quan vung tay lên, các binh lính đi lên liền ‘xoát, xoát, xoát’ quật ngã đám học sinh xuống mặt đất.
Bò dậy lại quật ngã, ngã xong rồi lại bò dậy…
Các loại quăng ngã qua vai, đẩy ngã, quỳ ngã, gạt chân ngã…
Bởi vì mặt đất trải cát vàng, nên khi binh lính đập bọn họ một chút cũng không có lưu tình.
Đám học sinh đi lên không có phòng bị, hơn nữa giá trị vũ lực của hai bên chênh lệch khá xa, chỉ cần đến gần, đều nhanh chóng bị quật ngã.
Vân Mạt có lý do hoài nghi, huấn luyện viên thuần túy là coi bọn họ như bao cát cho binh lính đối diện dùng để luyện tập.
Không phải không có người có ý đồ phản kháng, nhưng binh lính kinh nghiệm phong phú, tổng có thể ở lúc bọn họ không có đủ sức lực, bắt lấy điểm yếu lại quăng ngã thêm một lần nữa.
Vân Mạt bất tri bất giác nhớ tới lời dạo đầu của Trương giáo quan, "Kỹ xảo, đều là học được từ trong thực chiến."
"Nhiệm vụ hôm nay là, hoàn thành một lần phản kích! Nếu không phải đeo tải trọng chạy 5 km…"
Phản kích? Phản sao?
Sặc đầy một miệng cát, hoa cả mắt, đối phương còn là binh lính giỏi võ, hữu lực?!
Một đám kia, mặt lạnh căm, căn bản không hạ thủ lưu tình.
Vân Mạt nằm trên mặt đất trong chốc lát, phát hiện nằm cũng vô dụng.
Binh lính quả thực đều mắc bệnh thích đánh người!
Sẽ trực tiếp hất cát, đất, đá đến trên mặt bạn, lợi dụng khi bạn đang cố gắng che lấp miệng mũi hoặc làm bất luận một động tác nhỏ nào, sẽ tiến hành đánh bạn tiếp!
Mẹ nó…
Binh lính đối diện Lưu Dược tên là Tôn Thao, gầy như ma côn, quăng Lưu Dược một thân thịt mỡ ngã trên mặt đất, bò cũng bò không đứng dậy nổi, quả thực quá cay mắt.
"Tuýt…"
"Nghỉ ngơi tại chỗ năm phút!"
Có lẽ cảm thấy đồ ăn khai vị đã bê lên đủ, Trương giáo quan rốt cuộc cho bọn họ giảm xóc một chút.
Trong mắt mọi người đều toát ra lửa, nhìn binh lính đối diện, âm thầm phòng bị, ấp ủ kế hoạch tiếp theo nên làm sao.
Thể chất của Vân Mạt nếu dừng ở bên trong đám người bình thường, thì cũng coi như không tồi.
Nhưng ở trong mắt quân giáo sinh, cô thuộc về lực lượng yếu nhất, đánh không được, kéo dài không xong.
Nhưng tương phản với thể chất, nhãn lực của cô lại không người có thể đạt tới.
Loại nhãn lực này, cũng không phải người có kinh nghiệm sa trường có thể luyện ra được, mà là cảm giác của cô, đồ vật huyền diệu khó giải thích. Huống hồ, Vân gia ngoại trừ huyền học, còn tu tập cổ võ.
Nếu không phải đột nhiên bị tập kích, mất đi tiên cơ, thân thủ cô ít nhất cũng đủ để trốn tránh.
Năm phút trôi qua thực nhanh.
Lần này có phòng bị, tình thế không đến mức bị bẻ gãy, nghiền nát như trước đó, nhưng cũng không tốt hơn là bao.
"A…"
"Bang…"
"Oanh…"
Âm thanh va đập lại một lần nữa vang vọng nơi phiến đất cát này.
Đối diện Vân Mạt là Chu Tiến, hắn không bởi vì cô là một nữ sinh mà có bất luận ý nghĩ khinh thường nào, binh lính nơi này đều có tố chất tâm lý rất tốt.
Chu Tiến đứng ở trước mặt Vân Mạt, đầu gối hơi cong, trọng tâm trầm xuống, cánh tay vận sức chờ phát động, bộ dáng tùy thời chuẩn bị công kích.
Đôi mắt Vân Mạt nhìn chằm chằm hắn, trong nháy mắt khi góc áo hắn khẽ nhúc nhích, cô lui chân trái về sau, chân phải kéo dài qua, lấy một tư thế quỷ dị lướt đi.
Chu Tiến hơi hơi sửng sốt, theo sát tiến lên hai bước, giây lát liền đến trước mặt cô, một tay muốn giam cầm cổ cô, đồng thời chân phải ngoắc một cái, chuẩn bị quăng ngã cô.
Vân Mạt phản ứng rất nhanh, ngửa ra, quay cuồng, bò lên… Một loạt động tác hoàn thành trong nháy mắt, lại một lần nữa tránh thoát được hắn.
"Hả?"
Chu Tiến nhìn tay của chính mình, có chút không dám tin tưởng, tốc độ của hắn ở trong tân binh tuyệt đối là số một, số hai, sao có thể?
Khi Vân Mạt lại một lần nữa chật vật né tránh được, Trương giáo quan cũng nhìn lại đây.
Không đúng!
Lấy năng lực của những người như Trương giáo quan, có thể dựa vào góc độ, sự căng thẳng cơ bắp của đối phương, ánh mắt, hơi thở từ đó phán đoán ra vị trí đối thủ sẽ công kích, làm ra ứng đối và phản kích.
Nhưng nữ sinh này, cô không phải như thế. Cô không phải ở lúc Chu Tiến ra tay tiến hành phản ứng, mà là ở nháy mắt khi hắn ra tay.
Nhãn lực này…?
Kỳ thật, điều Trương giáo quan nghĩ cũng không đúng, Vân Mạt không phải ở trong nháy mắt khi Chu Tiến ra tay làm ứng đối, mà cô là ở trước khi hắn ra tay, tính tốt cát vị, đạp qua.
Giá trị vũ lực của hai bên chênh lệch quá lớn, không phải kỹ xảo có thể đền bù, đối với cô mà nói, đây là một hồi so đấu về thời gian.
Là tốc độ của Chu Tiến nhanh, hay là tốc độ tính của cô càng nhanh hơn?
"Dừng lại!"
Khi Vân Mạt lần thứ năm chật vật tránh thoát được, Trương giáo quan hô dừng lại.
Ánh mắt mọi người đều thẳng tắp nhìn lại đây.
Khi Vân Mạt đang hổn hển thở dốc thì cặp quân ủng to lớn, bóng lưỡng đã ngừng ở trước mặt cô.
"Em không tồi, tôi tới giúp em luyện tập."
Vân Mạt có chút sững sờ, "Huấn luyện viên, thế này không tốt lắm đi?"
Vân Mạt chỉ những người khác, ý tứ thực minh xác, công việc quan trọng hơn báo thù riêng, cũng không thể rõ ràng như vậy đi?
Trương giáo quan không nói chuyện, hắn cởi quân mũ và áo khoác xuống, ném cho Chu Tiến, sau đó liền bắt đầu chậm rì rì đeo phiến trọng lực nặng gấp năm lần cho chính mình.
Lúc này tầm mắt Vân Mạt đã dừng ở trên cơ bắp cánh tay, cùng với chân của hắn.
Sức bật của người này cực mạnh, quân ủng như có như không, hắn hẳn là một người chuyên về tốc độ.
Vân Mạt cảm thấy muốn hỏng rồi. Đối phó với Chu Tiến, cô còn có thể dùng nhãn lực để chiếm tiên cơ. Nhưng Trương giáo quan này, vừa thấy liền không phải dễ dàng như vậy.
Học sinh chung quanh cũng có chút không dám tin tưởng, không ít người lộ ra thần sắc hâm mộ.
Nữ sinh này tựa hồ vẫn luôn được huấn luyện viên chú ý.
Trương giáo quan đối với Vân Mạt bày ra tư thế, "Tới đi!"
"Em có thể cự tuyệt không?" Vân Mạt nói.
"Cầm cự được quá mười phút, sẽ miễn trừ toàn bộ huấn luyện buổi sáng của em."
Trương giáo quan đứng tại chỗ, chờ cô.
Vân Mạt cũng đứng yên, tình thế trước mắt, quân lệnh như núi, không chấp nhận cho cô nói không.
Trương giáo quan tự mang thêm năm lần trọng lực cho chính hắn, tương đương với vừa khiêng trọng lượng của năm người như hắn vừa chiến đấu.
Như vậy hiện tại, thực lực mà hắn có thể phát huy ra cũng không thể mạnh hơn Chu Tiến, thậm chí về tốc độ còn chịu ảnh hưởng. Dù sao cô cũng không phải là hoàn toàn không có cơ hội.
"Mười phút đúng không? Được, đừng nói mười phút, nửa tiếng cũng không thành vấn đề!"
Vân Mạt thua người không thua khí thế, nổ rung trời.
Lời nói của cô làm các học sinh khác có chút líu lưỡi.
Lời này nếu là Hoắc Xuyên nói, mức độ đáng tin còn có thể cao một ít.
Vân Mạt chỉ là một phế vật thể chất cấp B. Cho dù thực lực của huấn luyện viên bị hạn chế, cũng không thể đơn giản như cô dõng dạc tuyên bố vậy!
"Tới đi!" Trương giáo quan ý bảo cô động thủ trước.
Toàn bộ đám học sinh đều xúm lại đây, có thể nghe được vô số tiếng đàm luận khe khẽ.
"Trời ạ, Vân Mạt điên rồi đi, dám so chiêu với Trương giáo quan…"
"Có bác sĩ quân y ở đây không? Nếu không may huấn luyện viên bị mất đà, cậu ấy không gãy xương cũng không được! Tôi thấy Vân Mạt muốn nhận thầu khoang chữa bệnh của căn cứ."
"Cùng là nữ sinh, tôi chỉ có thể nói, cậu ấy quá không biết tự lượng sức mình…"
"Trời ạ, tôi thấy ánh mắt huấn luyện viên nhìn chằm chằm cậu ấy có chỗ không đúng, thật lau mồ hôi thay cậu ấy."
Khi Vân Mạt đi vào vòng chiến, khóe môi Trương giáo quan rốt cuộc có một tia ý cười không rõ dật ra tới.
Mười phút này, Trương giáo quan không có khả năng sẽ để cô tùy ý trốn tránh, trước hết cần phải chiếm tiên cơ!
Trong nháy mắt khi Trương giáo quan xuất hiện tia cười, Vân Mạt ra chân.
"Phụt…" Không biết ai cười lên tiếng.
"Không phải chứ, tôi thấy cậu ấy vẫn nên thôi đi, tốc độ ra chân chậm rì rì."
"Chính diện đối địch? Học sinh này quá không biết lượng sức."
"Kỳ thật tôi cảm thấy, cậu ấy hẳn nên trốn, huấn luyện viên mang năm lần trọng lực, nói không chừng có thể trốn được một thời gian…"
Tốc độ chân của Vân Mạt ở trong mắt Trương giáo quan chẳng khác gì động tác tua chậm.
Hắn nâng đùi phải lên, làm một động tác giống Vân Mạt như đúc, hắn muốn cứng đối cứng.
Đồng tử Vân Mạt nháy mắt liền đen, cứng đối cứng? Đây không phải là ức hiếp người sao?
Nhưng đã không còn kịp, tốc độ của Trương giáo quan quá nhanh, một anh khỏe chấp mười anh khôn.
Hai chân giao tiếp, Vân Mạt không kịp trốn tránh, cẳng chân truyền đến một trận đau đớn kịch liệt.
"Chỉ có ít sức lực như vậy sao?" Trương giáo quan khinh thường nhướng mày.
Tình thế địch tôi đã sáng tỏ, quân địch quá mạnh.
Trương giáo quan kỳ thật cũng có chút ngoài ý muốn, một chân kia của hắn tuy chỉ dùng ba phần lực.
Nhưng khi hai chân tương tiếp mới phát hiện, đối phương đứng rất vững, phản ứng cũng nhanh, vừa chịu một công kích, chớp mắt đã có thể lấy lại cân bằng.
Trương giáo quan vươn cánh tay, đáp lên đầu vai Vân Mạt, tay kéo, tay nhấn, định thực hiện một cú quăng đối thủ qua vai.
Bả vai Vân Mạt hơi sụp xuống, nghiêng người, trong chớp nhoáng, đã di chuyển tới phía sau lưng Trương giáo quan.
Trương giáo quan hơi mất cân bằng, Vân Mạt đã túm chặt cánh tay hắn, đồng thời đánh sâu vào bụng hắn.
Đây là chiêu trước đó Trương giáo quan đã sử dụng.
Cô thế nhưng đã học được!
Nhanh như vậy đã có thể suy một ra ba sao? Năng lực thông hiểu thực cường hãn.
Mọi người vây xem chỉ cảm thấy giá trị quan của chính mình bị đảo lộn, sao có thể?
Hai người đã anh tới, tôi đi chiến hơn mười mấy hiệp?
Lấy tiêu chuẩn kia của huấn luyện viên?
Lấy thể chất kia của Vân Mạt?
Đây không phải là chuyện thần thoại sao?
"Trốn trốn trốn… Cứ như vậy… liền tránh thoát được?"
Khi đám học sinh ở dưới vẫn không thể tin nổi, bước chân di chuyển của Vân Mạt thiếu chút nữa đã gây vướng ngã cho chính mình.
Đúng lúc Trương giáo quan đánh sâu vào với tốc độ cực nhanh, Vân Mạt nghiêng ngả, lảo đảo lại trùng hợp tránh né được.
Mỗi một lần, đều ở tình huống cực kỳ khó khăn, lại bị cô lánh qua được.
Ngay cả các huấn luyện viên ở lớp khác cũng đều bị bên này hấp dẫn, sôi nổi vây quanh lại đây.
"Anh Trương, không được nha, đối thủ èo ợt như nước vậy mà cũng không đánh trúng!"
Trương giáo quan đã sớm không thèm để ý đến ồn ào chung quanh, trong mắt hắn chỉ có nữ sinh này.
Đây là bước chân gì? Đây là nhãn lực gì?
Hắn rõ ràng đã làm ra vô số động tác giả, nhưng đều không có tác dụng!
Mười phút sau, thể lực Vân Mạt chống đỡ hết nổi… Trương giáo quan đành vẻ mặt tiếc nuối ngừng lại.
Ngày hôm nay, bọn học sinh được nhận thức một câu: "Gà con yếu đuối cũng có mùa xuân!"
Còn nếu để Vân Mạt tới tổng kết trận chiến này, cô sẽ nói: đây là “dùng việc công báo thù riêng, đơn phương ngược đánh”!