Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục
Chương 104: Người phụ nữ thủ đoạn
Ánh mắt đám học sinh trở nên vi diệu.
Đặc biệt là đám người Lưu Phàm Thành và Lưu Dược, thậm chí trực tiếp rời khỏi đường băng về tới bên cạnh Vân Mạt.
Dù sao cũng là chiến hữu cùng nhau lăn lê bò lết qua hai tuần.
Một người là minh tinh bụng dạ khó lường, một người đã từng là chiến hữu…
Tình cảm giữa những người đàn ông sinh ra thế nào?
Nghe nói đánh một trận liền có.
Cho nên, không ít người vẫn rất thích Vân Mạt.
Mễ Lị Á rũ mắt hừ lạnh, Điền Nhã Phù túm tay áo cô, thấp giọng nói: "Cũng may là Ngải tiểu thư đến đây, xả giận cho chúng ta."
Ngải Lan Ni chạy xong một vòng, hô hấp cũng chỉ thô nặng một chút, vẫn cứ duy trì được phong phạm hạng nhất của thục nữ.
Cô cười cười đi trở về bên cạnh Vân Mạt, chống thân cây, nói chuyện phiếm với Hoắc Xuyên: "Ai a, thật là mệt quá, các cậu mỗi ngày đều phải huấn luyện như vậy sao? Tôi chạy một chuyến này thôi mà đã mệt đến không thở nổi."
Hoắc Xuyên nhìn cô một cái, lại nhìn Vân Mạt ở bên cạnh, không nói gì.
Ngải Lan Ni lại tiếp tục hỏi, "Loại huấn luyện này nếu thể chất kém thì thật sự không dễ dàng, cấp bậc thể chất có thể tăng lên được không?"
Lưu Phàm Thành ở bên cạnh hướng Hoắc Xuyên làm mặt quỷ, không ngừng làm động tác nhỏ.
Hoắc Xuyên quay đầu:…
Ngải Lan Ni: "Sao cậu không nói lời nào vậy? Bạn học, cậu làm sao vậy? Các cậu đều là học sinh đặc tuyển sao?"
Lưu Phàm Thành có chút không nhịn được nữa, người phụ nữ này, sao trước đây hắn không cảm thấy cô giấu kim trong bông nhỉ?
Hắn cảm thấy sau này hắn sẽ không thích ngôi sao nữa.
Hắn trộm giơ một ngón giữa, bị Lưu Dược ôm cổ kéo sang một bên.
Ngải Lan Ni chớp chớp mắt, nhíu mày nói: "Có phải cậu ấy có ý kiến gì với tôi không?"
Hoắc Xuyên đứng lên, lắc đầu, yên lặng tránh ra.
"Aizzz", Vân Mạt cúi đầu, ngón trỏ đặt ở trên trán, thở dài.
Ngải Lan Ni hoàn toàn không biết chính mình đã dẫm lên điểm mấu chốt của rất nhiều người, cô nghi hoặc nhìn Vân Mạt.
Liền thấy Vân Mạt từ trên mặt đất lộc cộc bò dậy, nghiêm túc nói: "Tôi biết họ bị sao?"
Ngải Lan Ni có chút không cao hứng: "Sao?"
"À, họ không phải nhằm vào cô, mà là họ không thích kỹ nữ trà xanh tâm cơ…"
Ngải Lan Ni:…Nghe không hiểu.
Vân Mạt đã đuổi theo Hoắc Xuyên bọn họ, "Này, từ từ, các cậu đối đãi với binh sĩ bị thương như vậy sao?"
Hoắc Xuyên ngừng một chút: "Cậu có muốn đến chỗ bác sĩ xem không?"
Vân Mạt vỗ vai hắn: "Không cần, người anh em, cậu đủ nghĩa khí nha."
Lưu Phàm Thành cũng đi theo nói, "Người anh em không chỉ có một đi?"
Vân Mạt: "Chờ sau này được đi ra ngoài, tôi mời các cậu đi đến nhà hàng Phỉ Tư ăn món gà thần tiên."
…
Ngải Lan Ni nhìn bọn họ, trong lòng ghen ghét muốn phát điên, sao cô bị vắng vẻ như vậy?
Luôn luôn đều là vô số người đuổi theo, chiều chuộng cô, đây vẫn là lần đầu tiên.
Đôi mắt cô híp lại.
"Nữ thần, có thể ký tên cho tôi được không?"
Căn cứ không cho chụp ảnh, không ít nam sinh đến đây muốn xin ký tên.
Ngải Lan Ni ngẩng đầu, gương mặt tươi cười đi qua.
…
Giai đoạn huấn luyện thể năng đã tính là hoàn thành, bọn học sinh được nghỉ ngơi nửa ngày để chỉnh đốn thời gian.
Vân Mạt trăm triệu lần không nghĩ tới, Ngải Lan Ni lại có thể dám chơi lớn!
Cô ở chính trang web của mình, công khai phát một đoạn video đã cắt nối biên tập qua.
Doanh địa quân đội, cô quay chụp đã được cho phép chưa?
Không trải qua xét duyệt đã dám phát ra ngoài, có thể thấy bệ đỡ phía sau người này thật lớn.
Video nhìn qua thì có vẻ cực kỳ chính diện, tuyên dương nhóm quân giáo sinh không sợ gian khổ, hằng ngày lăn lê bò lết tập luyện.
Nhưng cuối cùng lại vô tình cố ý, chiếu phân cảnh Vân Mạt chật vật, cố hết sức, lao lực, xấu hổ.
Nhằm vào cô ư? Vì ai? Mễ Lị Á sao?
A…
Đoạn biên tập cắt nối này, ý vị thập phần sâu xa, lập tức dẫn phát những bàn luận sôi nổi của cư dân mạng.
Bạn mạng A: "Nữ sinh này là ai thế? Thể chất kém như vậy, cô ấy vào Rechester thế nào?"
Bạn mạng B: "Thế này tuyệt đối không có khả năng là nhập học bình thường, mãnh liệt yêu cầu điều tra bối cảnh của cô ta!"
Bạn mạng C: "Các người thu thuế của chúng tôi để huấn luyện loại kém chất lượng này sao?"
Đương nhiên, phía dưới còn có đám người Lưu Dược nói chuyện cho Vân Mạt, nhưng ở trước mặt vô số thủy quân, rất nhanh lời nói của họ đã bị đè ép xuống.
…
Liên Nghệ đầy mặt lạnh lẽo nhìn Ngải Lan Ni, trên quang não trước mặt đang truyền phát video kia.
"Ngải tiểu thư, tôi hy vọng cô có thể cho tôi một giải thích!"
Ngải Lan Ni cười nói: "A, tôi đã quên nói với anh. Trước khi tôi tới, bộ tuyên truyền của quân đội ủy thác tôi tuyên dương giáo dục quốc phòng một chút. Việc huấn luyện của các học sinh này khiến tôi có cảm giác nhiệt huyết sôi trào, đây là thí dụ cực tốt để lan truyền năng lượng quân doanh, anh nói có đúng không?"
Liên Nghệ hừ lạnh: "Tôi muốn biết, thiết bị nhiếp ảnh của cô, đến từ đâu? Sao không có thông báo?"
Ngải Lan Ni không chút để ý nói: "A? Không có thông báo sao? Cái này tôi thật sự không rõ lắm, người phía dưới sắp xếp, để tôi đi hỏi một chút."
Liên Nghệ: "Vậy sao? Như vậy video cô phát ra, đã xét duyệt chưa?"
Ngải Lan Ni đầy mặt kinh ngạc: "Tài khoản WB của tôi đều là người đại diện quản lý. Xét duyệt cũng do người phía dưới sắp xếp, không xét duyệt sao? A, xem ra là họ sơ sót, sao có thể phạm sai lầm lớn như vậy chứ?!"
Đồng tử đen nhánh của Liên Nghệ thẳng tắp nhìn chằm chằm cô: "Tôi nghĩ, Mai thượng tướng bảo cô đến đây, cũng không phải để cô tùy ý tiết lộ quân cơ. Chỉ bằng vào cái này, đủ để cho cô đi tòa án quân sự một chuyến!"
Ngải Lan Ni thập phần nghiêm túc nói, "Đừng nói giỡn, anh Liên! Chúng ta là người quang minh chính đại, không nói chuyện mờ ám. Đây căn bản không phải là đại bản doanh của Long Dập, chỉ là một sân huấn luyện mà thôi, không đề cập tới cơ mật quân sự gì cả."
Liên Nghệ lãnh đạm liếc mắt nhìn cô một cái: "Vậy sao? Cô có vẻ hiểu biết rất rõ ràng nhỉ."
Ngải Lan Ni đứng lên: "Tôi sớm muộn gì cũng sẽ tiến vào quân bộ, còn có khả năng là bộ đối ngoại. Hơn nữa chức vị của tôi, nhất định không phải là một quan quân cấp thấp. Chúng ta sớm hay muộn cũng sẽ là đồng nghiệp."
"Đối với mấy việc nho nhỏ này của đồng nghiệp, anh cảm thấy phải nắm chặt không bỏ sao?"
Trương Qua rất tức giận, nhưng lúc này không có cơ hội cho hắn nói chuyện.
"Việc nhỏ? Hành vi của cô có khả năng thương tổn một người đang từ từ tiến lên thành binh lính ưu tú, cô cảm thấy là việc nhỏ sao?" Liên Nghệ hỏi.
"Thật sự chỉ muốn tuyên truyền một chút nhiệt huyết, phỏng chừng nhân công phía dưới đã sơ sót, tôi sẽ lập tức làm sáng tỏ."
Ngải Lan Ni thưởng thức ngón tay, mục đích đã đạt được, người tiếp tục bôi đen có rất nhiều, cô tự nhiên không có khả năng để người khác bắt được nhược điểm.
"Hiện tại, lập tức xóa video ở trên WB!"
Liên Nghệ không muốn cùng cô đánh Thái Cực quyền, giọng điệu nói chuyện không cho cự tuyệt.
"Được." Ngải Lan Ni ưu nhã đứng lên, vỗ váy: "Tôi sẽ nói cho người phía dưới."
Nhưng chờ cô đi ra ngoài cửa, cẳng chân lại không nhịn được có chút run.
Liên Nghệ cũng không phải là kẻ dễ bị lừa gạt, nếu không phải có người chống lưng, sao cô qua nổi khí tràng của Liên Nghệ.
…
"Đội trưởng, cô ấy chỉ sợ không có ý tốt." Trương Qua nhìn cánh cửa đóng lại, trầm tư.
Vệ Nguy cũng nói ngay sau đó, "Cô ta là quân cờ do gia tộc họ Mai tung ra. Hiện tại, gia tộc họ Mai đang tuyên truyền năng lượng quân bộ nên cũng làm không ít chuyện. Để cô ta trình diễn lưu động, giống như là giúp cô ta tạo thanh thế. Nếu cô ta lợi dụng mức độ nổi tiếng của chính mình mà tiến vào quân bộ, không biết sẽ trộn lẫn bao nhiêu nước đục."
"Không chỉ như vậy, một người tâm thuật bất chính như cô ta còn đảm nhiệm chức vị quan trọng. Sự tình không công bằng như vậy là sự nhục nhã đối với các tướng sĩ đã chôn ở bên dưới nền đất." Trương Qua cau mày.
Ánh mắt Liên Nghệ đông lạnh: "Tôi đã nói rồi, nếu cô ta muốn làm một binh lính văn nghệ, thì tùy cô ta đi. Nhưng nếu cô ta dám mưu toan đồ vật không thuộc về mình, loại chuyện này, không có khả năng phát sinh ở trong bất luận trận doanh tiền tuyến nào."
Trương Qua xoa đầu, cảm thấy thập phần không thoải mái, "Không biết bên trên nghĩ thế nào, loại chuyện này, nếu tùy ý phát triển đi xuống, sẽ khiến rất nhiều người cảm thấy ủ rũ."
Bàn tay Liên Nghệ gác ở mặt bàn, thập phần kiên định: "Chỉ cần tôi còn ngồi ở chỗ này một ngày, sẽ không làm như không thấy loại u ác tính này."
…