Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục
Chương 97: Vòng quay là gì? 2
Mở trang giấy ra, ngồi nghiêm chỉnh, vận khí.
Tay phải vững vàng chấp bút, ngón thứ hai của tay trái duỗi thẳng, đầu ngón tay hướng lên trên, bốn ngón tay còn lại hơi cong vào phía trong.
Thiên cương quyết, dẫn khí nhập phù. Một câu một vẽ, kết thúc công việc!
"Oa…"
"Gì đây?"
Bạn học chung quanh sôi nổi ồn ào.
"Tôi vẫn luôn cảm thấy khả năng hội họa của tôi là do giáo viên toán dạy, hôm nay tôi mới cảm thấy, hóa ra tôi vẫn còn có thiên phú."
Vân Mạt mặt không biểu tình đẩy bọn họ ra, nhóm người này cũng thật biết cách chơi.
Bùa giấy đã chuẩn bị tốt, đút sâu vào túi quần, như vậy sẽ không bị rơi ra ngoài.
"Đã đến giờ!"
Trương Qua huýt vang một tiếng, mười người căng thẳng, trong lòng run sợ đi qua.
"Cậu…cậu nghỉ ngơi tốt chưa? Chúng ta cố gắng đi, chỉ 2 phút 45 giây, cậu có thể làm được không!"
Lâm Phàm Thành đi theo bên cạnh Vân Mạt lẩm nhẩm, lầm nhầm.
"Quả thực là phế vật, bùn nhão không trét nổi lên tường." Âm thanh của Điền Nhã Phù rất nhỏ, nhưng Vân Mạt vẫn nghe được.
Khóe miệng cô nhếch lên, hơi thở phun ra một tiếng gần như không thể nghe thấy: "Hừ!"
Một ngày kia khi nguyên thần của cô khôi phục, có thể dẫn động ra nguyên khí, nhất định sẽ đưa tặng cô ta một sợi sát khí, để cô ta hưởng thụ cảm giác trở thành tiểu nhân.
Vân Mạt bước đi, hai ngón tay kẹp chặt bùa chú.
"Huýt~"
Cùng với tiếng huýt gió, Lâm Phàm Thành giống như nghe được câu: "Cấp tốc nghe lệnh!"
Liền thấy Vân Mạt xông nhanh ra ngoài với thế “sét đánh không kịp che tai”.
"Hả?"
Nam sinh bị vượt qua có chút hoài nghi nhân sinh, Vân Mạt đã lướt qua hắn, quay người, chạy về đích.
Mấy nam sinh há to miệng như bị nhét trứng gà, bọn họ hóa ra bị "chân sau" vượt qua?!
Mặt mũi ở đâu?
Chạy!
Một vòng này chạy đặc biệt oanh oanh liệt liệt, Vân Mạt kẹp chính mình ở vị trí năm người dẫn đầu.
Chẳng qua, lá “thần hành phù” này cô vẽ ra khi đang ở trạng thái ‘nỏ mạnh hết đà’, hiệu lực hữu hạn, cộng thêm thời gian cũng ngắn, nên hiệu quả không rõ ràng.
Dùng xong lá bùa này, Vân Mạt đã không hề có hình tượng, nằm liệt dưới đất.
"Không tồi, rất có tinh thần!"
Trương giáo quan cũng có chút giật mình, thậm chí không dám tin tưởng.
Sao phải chạy nhiều vòng vô ích như vậy nếu có sức bật này từ sớm?
Trương giáo quan sinh ra hứng thú nồng đậm đối với trang giấy kia của cô.
Nhưng thấy cô nằm liệt trên mặt đất rõ ràng tiêu hao sức lực quá mức, bộ dáng giống như con chó chết, tựa hồ nói cô là do tình cảnh mãnh liệt bùng nổ càng thích hợp hơn.
Bọn học sinh lại lần nữa xúm lại đây, các thể loại vuốt mông ngựa không cần tiền bắt đầu bay tứ tung.
"Vân Mạt, cậu rốt cuộc triệu hoán cái gì vậy?"
"Cậu mới vừa bị cái gì bám vào người thế? Sao có thể nhanh như vậy?"
…
"Hừ, tôi triệu hoán ra Long Châu, vừa mới tu thành chính quả, lập tức phải bay lên trời!" Vân Mạt tức giận nói.
"Ngừng~"
Đôi giày quân sự của huấn luyện viên Trương dừng ở trước mặt Vân Mạt.
"Đưa tôi xem tờ giấy kia".
Vân Mạt từ trong túi móc ra, đưa cho hắn, đã bị mồ hôi thấm ướt, nhìn đen tuyền.
Trương giáo quan mở ra, đường cong đã sớm loạn thành một đoàn, đây là vũ khí thần bí ư?
Hắn nhịn không được tự giễu một câu, Trương Qua à Trương Qua, mày đúng là một tên ngốc.
Vân Mạt nằm liệt dưới đất, thở dốc từng ngụm từng ngụm, u oán hỏi Trương Qua: "Huấn luyện viên, thầy có phải cố ý hay không?"
"Cố ý gì?" Khóe miệng Trương giáo quan giật giật.
Vân Mạt nhướng mày: "Thầy nói đi?"
"Huấn luyện là vì tốt cho các học sinh.", Trương giáo quan nghiêm trang nói.
"Vậy sao?"
"Đồng chí nói đi."
Vân Mạt nhéo ngón tay không nói chuyện, hiện tại cô không điều động nổi nguyên khí.
…Không có gan!
Kế tiếp, tựa hồ lại phải nhảy ếch thêm một vòng, cùng với phủ phục đi tới gì đó, Vân Mạt không nhớ rõ nữa.
Dù sao, chờ đến khi cô hoàn thành nhiệm vụ, trở lại căn cứ, đã không còn sức lực, chân và tay tựa hồ đều không phải của chính mình.
"Giải tán!"
Từ hôm nay trở đi, hai chữ này trở thành hai chữ mỹ lệ nhất trong tai đám học sinh, không gì sánh nổi!
Tất cả mọi người giống như lửa sém lông mày chạy đi ra ngoài, hoàn toàn không có uể oải, thiếu phấn chấn như nửa khắc trước.
Vân Mạt phủi phủi chân, thở dài thật sâu, thời điểm cô lấy lại tinh thần, phạm vi mà thị lực còn có thể nhìn thấy được, chỉ còn lại những điểm đen nhỏ.
Vân Mạt kinh ngạc, quay đầu nhìn về phía Trương giáo quan, "Không phải giải tán sao? Bọn họ đi đâu vậy?"
Trương giáo quan phun ra một tiếng hừ lạnh từ trong lỗ mũi, "Lời tôi nói vừa rồi, em không nghe được sao?"
Vân Mạt thấy thần sắc của hắn không tốt, rốt cuộc không dám tiếp tục hỏi nữa.
Chờ cô lảo đảo, lắc lư, liêu phiêu trở về, mới biết được nguyên nhân các bạn học điên cuồng như thế, sau đó cô liền nhịn không được muốn chửi một tiếng thật thô.
Tắm rửa, ước chừng là chuyện thứ hai căn cứ hố bọn họ.
Ngài là một căn cứ đường đường chính chính ở tinh tế, một giây là có thể dựng ra hoàn cảnh sinh tồn thoải mái nhất, một hai phải cho hơn một trăm người cùng nhau dùng chung một nhà tắm lớn là tình huống gì?
Nhớ tới lời ai đó đã từng nói qua, thời gian tắm rửa chỉ có năm phút!
Vân Mạt mặt phờ phạc, bưng đồ tắm rửa của chính mình, xếp thứ nhất từ dưới lên.
Chờ cô tắm rửa xong, đã qua 12 giờ.