DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục

Chương 93: Căn cứ Long Dập 2

935 từ

Tầm mắt của Vân Mạt dừng ở trên tên đầu trọc trước mặt, trong lòng thầm giật mình.

"Cậu đã làm gì với tóc của cậu…vậy?" Vân Mạt cố nén ghê tởm, có chút gian nan hỏi.

Sắc mặt Hoắc Xuyên vốn dĩ đã khó coi, lập tức càng đen hơn, hắn không thèm phản ứng lại Vân Mạt, xoay người nhìn ra ngoài cửa sổ.

Vân Mạt bĩu môi, nghĩ thầm, chẳng lẽ đầu trọc là tác phẩm mới của thầy Tony sao?

"Ầm…"

Một tiếng va chạm kịch liệt truyền đến, hàng hạm rốt cuộc cũng cập bến.

Khoảnh khắc khoang cửa mở ra, trong một chớp mắt, vô số học sinh xông ra ngoài, tiếng nôn khan vang thành một mảnh.

Căn cứ Long Dập ở trong vùng núi chập trùng, có xe huyền phù lơ lửng nên không cần đường quốc lộ, những con đường đất kia là dùng làm đường băng cho huấn luyện.

Thánh địa Long Dập, không ít học sinh cảm nhận khung cảnh xung quanh, thời điểm ở trên hàng hạm cũng đã mơ hồ nhìn thấy toàn cảnh.

Vân Mạt không hiểu công năng của những tòa nhà, nhưng trong đó ẩn ẩn lộ ra hơi thở làm cô cảm thấy tràn ngập lực uy hiếp, răn đe.

Loại cảm giác này làm Vân Mạt thấy thực mới lạ, tựa hồ ở chỗ này, tim của cô cũng đập nhanh hơn một ít, có chút hưng phấn.

"Rất có tinh thần sao?" Một tiếng nói hài hước từ nơi không xa truyền đến.

Đồng tử Vân Mạt hơi co lại, oan gia ngõ hẹp, người tới đón, hóa ra là Trương giáo quan, lúc này cô đã biết hắn tên là Trương Qua.

Trương Qua khoanh tay trước ngực, phía sau lưng dựa vào một chiếc xe huyền phù quân dụng, một chân co lên, mũi chân chuyển động không quy luật.

Mọi người khắc chế cảm giác choáng váng và khó chịu, xếp thành hàng ở trước mặt hắn.

Trương Qua liếc bọn họ một cái từ trên xuống dưới, đám học sinh cho rằng hắn muốn tuyên bố mở đầu, kết quả hắn dứt khoát lưu loát xoay người, chỉ bỏ xuống hai chữ: "Lên xe!"

Xe huyền phù thật nhanh liền chở học sinh đến trong căn cứ.

Buổi chiều, căn cứ vẫn oi bức như cũ, trên sân huấn luyện có vô số binh lính đang chạy, ẩn ẩn truyền đến tiếng hô lớn hỗn loạn của vô số lực lượng, làm đôi mắt các thiếu niên bắt đầu phát sáng, dường như lòng tự hào được dâng lên cao…

Suy xét đến bọn họ lần đầu tiên tới đây, Trương giáo quan mang bọn họ đi một vòng, thuận tiện giới thiệu tình huống cơ bản của doanh địa.

Chỉ là ở bên ngoài, đi ước chừng hơn một giờ, từ nơi xa nhìn lại, căn cứ này lớn như vậy, sợ là mất sức của chín trâu cũng không thể nhìn hết.

Sau đó, Trương Qua mang bọn họ đi khu huấn luyện.

Khu huấn luyện cách chỗ ở của bọn họ không xa, thoạt nhìn rất bình thường, lúc sau đi vào trong mới phát hiện, diện tích cực kỳ rộng, tổng cộng có năm tầng lầu.

Vân Mạt đối với khu vực này vẫn có chút tò mò, bên trong bày các thiết bị cô chưa từng gặp qua.

"Cái kia là gì? Máy mô phỏng ba chiều ư?"

Vân Mạt nhìn thấy một chiến sĩ đứng ở đầu thiết bị đánh tới, nắm tay chém ra mang theo tiếng gió, mồ hôi trên trán tí tách rơi xuống, vô số đường truyền được kết nối từ thiết bị, không biết thông đi nơi nào.

"Đúng vậy!" Người lính bên cạnh phụ trách giải thích: "Đây là máy mô phỏng dùng để huấn luyện ý thức chiến đấu, bên trong có chứa vô số trận chiến, binh lính dựa vào cái này, có thể tiến hành huấn luyện thích ứng với cảnh tượng thực chiến."

"Có phải rất thực không?" Vân Mạt ở một bên quan sát, không cảm thấy được gì.

"Đúng vậy, có thể hoàn toàn khống chế ngũ quan và nắm bắt phản hồi của thân thể, đồng thời tính toán phản ứng tối ưu dựa trên phản hồi của người lính. Nói cách khác, bạn càng mạnh, máy móc thiết bị sẽ huấn luyện càng mạnh hơn."

Học sinh lộ ra ánh mắt hâm mộ, rất muốn chính mình cũng được thử một lần.

Lại đi tới phía trước, ở một gian khác, có chiến sĩ đang chạy và tránh, màn hình ở một bên không ngừng lóe nhảy số liệu.

"Đây là nơi để dụng cụ huấn luyện thực tế ảo, kia là phòng trọng lực, đầy đủ cơ sở khoa học, như võ trang việt dã, chạy vượt chướng ngại vật, leo lên, đều có thể hoàn thành ở trong nhà."

"Oa…"

"Oa…"

Tiếng kinh hô không ngừng truyền đến.

"Cảm thấy rất tuyệt sao?" Trương Qua ôm ngực hỏi.

Đám học sinh gật đầu.

"Muốn thử xem không?" Trương Qua hỏi tiếp.

"Muốn!"

Âm thanh đáp lại to lớn, vang dội.

"Rất tốt." Trương Qua nói.

"Vốn dĩ định cho các cậu nửa ngày để thích ứng một chút. Nhưng suy xét các cậu nhiệt tình cao như vậy, tổng huấn luyện viên phê chỉ thị, chúng ta có thể trực tiếp bắt đầu."

"Hả… Bắt đầu?" Mọi người hai mặt nhìn nhau, tức khắc có loại cảm giác không ổn.