DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục

Chương 83: Phân đến E ban

947 từ

"Hảo hán, ngồi bên này đi!" Lưu Phàm Thành vỗ chiếc ghế dựa bên cạnh, kêu gọi Vân Mạt.

Hắn chiếm cứ vị trí trung tâm nhất, tức khắc vì Vân Mạt hấp dẫn không ít tầm mắt.

Mễ Lị Á nhìn một màn này không nói gì, khóe miệng chứa đầy lạnh lẽo.

Vân Mạt bình tĩnh đi qua, ngồi xuống.

Năm phút sau, các vị huấn luyện viên đi đến, âm thanh sột sột, soạt soạt thảo luận trong phòng học tức khắc ngừng lại.

Ý cười trong con ngươi của Mễ Lị Á càng lúc càng thâm, tối tăm sáng nay vào lúc này cũng đã tan thành mây khói.

"Tuyên bố phân lớp" Âm thanh của giám khảo vang lên.

"Lớp A: Mễ Lị Á, Lưu Dược… Điền Nhã Phù."

"Lớp B:…"

"Lớp E: Hoắc Xuyên, Vân Mạt, Lưu Phàm Thành…"

"Mẹ kiếp!" Hoắc Xuyên đương trường đứng lên.

"Hoắc Xuyên, cậu có ý kiến gì?!" Trương Giáo quan quét đôi mắt lạnh đến.

"Không…Không có gì", Hoắc Xuyên giống như con chim cút, cúi thấp đầu xuống.

"Giải tán đi!", huấn luyện viên vung tay lên, đám học sinh liền tan.

Tâm tình Hoắc Xuyên không tốt lắm, hắn nhìn chằm chằm Vân Mạt nửa ngày, cũng không ở trên gương mặt kia nhìn ra cảm xúc gì, tức khắc có chút cảm giác thất bại.

"Sao cậu không có ý kiến gì vậy?"

Hoắc Xuyên rốt cuộc không nhịn được, đầy mặt rối rắm nhìn Vân Mạt, nếu đổi thành hắn bị đối đãi như vậy, không nổi bão mới là lạ.

"Đúng vậy", Lưu Phàm Thành gõ đầu một cái.

"Tuy rằng trận đầu thành tích của cậu không tốt lắm, nhưng hai vòng thi sau biểu hiện tuyệt đối ưu tú, dù cho không phải lớp A, ít nhất cũng có thể tiến vào lớp C, hiện tại…"

Vân Mạt không nói chuyện, ánh mắt của cô giống như vô tình nhìn chằm chằm góc nào đó của phòng học, trong mắt phụt ra ánh sáng lạnh lẽo.

"A!" Người vóc dáng nhỏ trước màn hình đột nhiên run tay, không nhịn được kêu lên.

"Cái gì?! Sao lại lúc kinh hoàng, lúc hét toáng lên như vậy!" Người đàn ông phía sau không vui, tát vào đầu hắn một cái.

"Cô…cô ấy có phải đã phát hiện hay không?" Người đàn ông vóc dáng nhỏ chỉ vào Vân Mạt trong màn hình.

Lúc này, Vân Mạt đã sớm dời tầm mắt đi.

"Chỉ là một học sinh? Làm tốt chuyện của anh đi." Người đàn ông kia khinh thường quét mắt qua màn hình.

Danh sách đã phát xong, lớp A là học sinh Đặc Chiêu mũi nhọn, các lớp khác đều là lớp bình thường.

Lưu Phàm Thành quét mắt nhìn danh sách bạn học, có chút không thoải mái thở dài. Nơi này có mấy người hắn nhận biết.

Hoắc Xuyên tốt xấu gì còn đã từng cùng tham gia thi đầu vào, nhưng mấy vị học sinh kia thì chuyên môn lấy danh nghĩa giao lưu, cứ ba ngày, hai lần gây chuyện, trốn học, đánh nhau, không ai dám quản…

Lớp E này rõ ràng chính là lớp bột phấn đi… Ai!

Ánh mắt Lưu Phàm Thành nhìn Hoắc Xuyên thật sự là quá rõ ràng, muốn bỏ qua cũng không dễ dàng.

"Rầm!"

Hoắc Xuyên đứng lên, có chút khó chịu, cái đầu cao 1m9 thập phần có lực áp bách nhìn Lưu Phàm Thành.

Lưu Phàm Thành nhận thức chính mình không ổn, vội làm động tác kéo khóa miệng.

"Lại nói tiếp, lớp không giống nhau, rốt cuộc chênh lệch ở nơi nào?" Vân Mạt một bên thu thập, một bên không sao cả hỏi.

Lưu Phàm Thành thở dài, thay đổi cách nói tương đối nhu hòa, "Lớp A mỗi tháng có cơ hội học tập cơ giáp hai ngày."

"Rất khó được sao?" Vân Mạt hỏi.

Đôi tay Lưu Phàm Thành che mặt, có chút sống không còn gì luyến tiếc, "Cơ hội học cơ giáp khó có được bao nhiêu, cậu không biết à?"

"Một học sinh quân giáo bình thường, mỗi học kỳ, nếu có thành tích đặc biệt ưu tú, thì sẽ được học cơ giáp một lần. Lớp A Đặc Tuyển, mỗi tháng lại có đến tận hai ngày. Các lớp khác, chỉ có thể học lý luận cơ giáp, cậu nói có khó được hay không?"

"Nếu không phải vì cơ hội học cơ giáp, ai sẽ đến đua hệ Đặc Chiêu của đơn binh tác chiến?" Lưu Phàm Thành bổ sung.

"Cơ hội học cơ giáp sao lại thưa thớt như vậy?" Vân Mạt có chút khó hiểu.

"Một là bởi vì tuyệt mật, hai là bởi vì quân đội cũng không giàu có."

Hoắc Xuyên cũng nhéo nhéo giữa mày, hắn đang suy xét, nếu tiếp tục quyên góp một khu dạy học, có thể đưa hắn tới lớp A hay không?

"Lớp khác cũng không có cơ hội sao?" Vân Mạt hỏi tiếp.

"Cũng không thể nói là không có, nếu thành tích ưu việt, có thể suy xét tăng lớp, nhưng khó khăn sẽ rất lớn, nghe nói mãi cho đến khi tốt nghiệp, cũng không có người thành công tăng lớp." Lưu Phàm Thành quả thực hiểu biết nhiều.

Vân Mạt đã hiểu, cô nhún nhún vai, không tỏ ý kiến gì.

Cơ giáp, vũ khí mạnh nhất tinh tế …

Làm như thế nào, cô còn phải cân nhắc lại.

Ít nhất, trước mắt, hết thảy đều vẫn đúng với phương hướng mà cô đã dự đoán.