Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục
Chương 81: Dũng đoạt đứng đầu bảng 2
Điền Nhã Phù tự mình suy xét quá nhiều, không có lưu ý đến Mễ Lị Á đã ngừng lại, liền lơ đãng đụng phải cô.
"Thực xin lỗi, thực xin lỗi", Điền Nhã Phù hoảng loạn nói.
"Không có việc gì, đừng sợ", Mễ Lị Á nói thập phần khách khí.
"Tặng cho cậu", Mễ Lị Á cười, đặt gói đồ tới trên tay Điền Nhã Phù.
"Cho tôi?" Điền Nhã Phù có chút ngây ngẩn cả người.
"Ừ."
"Nhưng đây là đồ cậu vừa mới mua ngày hôm qua, đồ này đến tận hai mươi vạn tinh tệ.", Điền Nhã Phù thực thấp thỏm.
Mễ Lị Á hào phóng nói, "Chỉ là một chút tiền, tôi còn chưa có đặt ở trong mắt, chúng ta là bạn bè, không phải sao?"
Điền Nhã Phù vui vẻ muốn hỏng rồi, gật đầu liên tục.
Bạn bè? Tựa hồ con đường này của chính mình đi được càng gần hơn một bước.
Điền Nhã Phù vui vẻ ôm cánh tay Mễ Lị Á, lấy lòng nói, "Thật hy vọng có thể được phân đến cùng một lớp với cậu, nhưng thành tích của cậu nhất định là lớp A, tôi sẽ không được…"
Mễ Lị Á kiêu ngạo hưởng thụ tán dương của Điền Nhã Phù, những câu này nói đến trong lòng của cô.
"Yên tâm đi, đi theo tôi làm việc…", Mễ Lị Á vỗ vỗ tay cô, lời nói vĩnh viễn đều chỉ có một nửa.
Một đường đi tới, không ít học sinh ríu rít thảo luận, hai chữ "Vân Mạt" truyền đến, vẫn thực làm Mễ Lị Á không thoải mái.
Điền Nhã Phù xem mặt đoán ý, tự nhiên lại thêm không ít “dược”.
"Mễ Lị Á, cậu chắc là khảo được điểm tuyệt đối đi?" Điền Nhã Phù hâm mộ hỏi, cô cũng rõ ràng thực lực của Mễ Lị Á.
"Chắc khoảng 650 điểm.", Mễ Lị Á nhàn nhạt nói, "Có vài đề, tôi lần đầu nhìn thấy, không quá thuần thục."
"Trời ạ!" Điền Nhã Phù kêu lên một tiếng sợ hãi, tức khắc hấp dẫn tầm mắt của rất nhiều người.
"650 điểm, vị trí đứng đầu khẳng định là cậu", Điền Nhã Phù nói, "Tôi ngay cả 300 điểm cũng không quá có khả năng".
Tầm mắt những người khác cũng tràn ngập khiếp sợ, "650 điểm? Sao có thể?! Điểm cao nhất là 700!"
Mễ Lị Á khiêm tốn vẫy vẫy tay, nhẹ giọng nói, "Điền Nhã Phù, lén nói là được, đừng tuyên dương, còn cách điểm tuyệt đối một khoảng nữa."
Mặt trời vẫn là trạng thái chênh chếch, giọt sương buổi sáng cũng chưa có tan đi, vườn trường một trận mát lạnh.
Trước lầu chính dạy học có một màn hình thật lớn, đám thí sinh nôn nóng chờ đợi ở phía trước.
Huấn luyện viên phụ trách thông báo kết quả vừa mới xuất hiện, đã bị vây chắn ở giữa, thiếu chút nữa bị ấn ở trên bàn cọ xát.
Chẳng qua giờ phút này, đám thí sinh đã không phải trạng thái bức thiết hy vọng biết thành tích.
Kết quả đều đã hiện ra trước mắt, bọn họ lúc này lại hy vọng biết tin dữ trễ một chút.
"Huấn luyện viên, huấn luyện viên cầu ngài nói trước cho tôi biết, tỉ lệ đào thải của lần này có cao hay không."
"Huấn luyện viên, xin cho tôi chết muộn một chút…"
"Tôi không muốn xem…"
Huấn luyện viên rống giận, "Đều tránh ra!", không chấp nhận kháng cự của bọn họ, màn hình chợt lóe lên, thành tích của mọi người đã bày ra rõ ràng.
"A a a, sao tôi lọt vào trước một trăm, tuy rằng chỉ có 255 điểm." Trong đám người bộc phát ra một tiếng kêu lớn.
Hơn một ngàn người đổ ở trước màn hình, có người mừng như điên, nhưng có người thì lại ảm đạm.
Một trăm tên đứng đầu là sáng màu, biểu hiện thông qua, các học sinh phía sau đã sớm thất hồn lạc phách, xem ra là vô duyên với Đặc Tuyển.
Khoảnh khắc thành tích xuất hiện, Mễ Lị Á đột nhiên mặt trầm như nước, cắn chặt hàm răng.
Các bạn học khác cũng châu đầu ghé tai, một bộ dáng không thể tưởng tượng được.
Mấy người Lam Tinh kia thậm chí nháy mắt ngẩng đầu lên.
"Cái gì?"
Câu hỏi này không ngừng xuất hiện.
"Người đứng đầu là ai?"
"Vân Mạt là ai?"
"Sao cậu lại đạt được?" Lưu Phàm Thành giống như nuốt phải phân, trong mắt tràn ngập phức tạp nhìn Vân Mạt.
Trên màn hình lớn kia, xếp hạng ở trên cùng, quả nhiên là một tên đỏ tươi —— Vân Mạt.
"Mẹ kiếp, cậu ta không phải là một học tra sao?"
"680 điểm? Sao đạt được!"
"Là ảo giác của tôi sao?"
"Nghiền áp Mễ Lị Á, mạnh mẽ đoạt vị trí đứng đầu?!"
Lời này kỳ thật là có chút khoa trương.
Bởi vì nếu không có Vân Mạt, Mễ Lị Á 650 điểm, đủ để cho cô kiêu ngạo đứng trên tất cả mọi người.
Rốt cuộc, người đứng thứ ba cũng chỉ được 580 điểm.
Nhưng mà, thành tích của Vân Mạt, lại ước chừng cao hơn Mễ Lị Á ba mươi điểm, gần như tiếp cận điểm tuyệt đối.