Nữ Chỉ Huy Dùng Tài Bói Toán Khiến Cả Vũ Trụ Phải Nể Phục
Chương 60: Hố cha ngoại quải 1
"Mễ Lị Á, cái người tên Vân Mạt kia quả thực quá đáng giận!", Điền Nhã Phù dậm chân, tức giận bất bình.
"Hừ, nó không biết cậu là người của tôi sao?" Mễ Lị Á bất mãn.
"Tôi thấy nó chính là cố ý!", Điền Nhã Phù nói, "Cùng tên Hoắc Xuyên kia, chính là cá mè một lứa."
"Nghe nói nó là dân Lam Tinh. Đến tài nguyên của Hoắc Xuyên mà cũng xem ở trong mắt. Hừ, nhân lúc còn sớm đưa nó trở về đi." Mễ Lị Á nói.
"Âm thanh gì vậy?" Một tên tuỳ tùng đứng lên.
Động tĩnh khá lớn, tựa hồ mặt đất đang rung động.
"Giống như là âm thanh chém giết!", Điền Nhã Phù nói.
"Đi, chúng ta đi ra nhìn xem!", Mễ Lị Á mang theo đội ngũ đi về phía tiếng ồn ào.
Bên kia chiến đấu đã đến hồi gay cấn, sắc trời đen kịt, đao quang, kiếm ảnh đều rõ ràng.
Phương Hồng Thần đã sớm phát hiện có điều gì đó không đúng.
Trận doanh bên hắn có chút loạn, ở trong tình huống loạn như vậy mà tiếp tục chiến đấu, xác suất ngộ thương người một nhà là rất cao.
"Chúng ta rời khỏi nơi này trước đã, đội một rút lui, đội hai cản phía sau!"
Không thể không nói, Phương Hồng Thần thập phần quyết đoán.
"Muốn chạy à?" Lưu Dược phát hiện ý đồ của bọn họ.
Hỗn chiến ban đêm chính là cơ hội tốt nhất của bọn họ, nếu thả đám người kia chạy đi, để đến khi đối phương tập kết lại một lần nữa thì sẽ không còn dễ kiếm điểm như vậy.
"Tên chỉ huy ở giữa!", Hoắc Xuyên ở đằng xa không ra tay tới được, chỉ có thể kêu về phía Lưu Dược.
"Ở lại đi!" Lưu Dược hét lớn một tiếng vọt qua.
Đừng cho rằng Phương Hồng Thần chỉ đơn giản là một người chỉ huy, công phu trên người hắn cũng không hề kém, hai người anh tới tôi đi, triền đấu cùng nhau.
"Hồng Thần, tôi tới giúp cậu!" Một nam sinh vóc dáng cao lớn, từ trong đám người lao tới, một chân đá đến phía sau lưng của Lưu Dược, đạp hắn lảo đảo một cái.
Đại đao của Phương Hồng Thần nhanh chóng chém tới, Lưu Dược chỉ có thể tránh sang bên cạnh, bả vai đụng phải vách đá mới né được một đòn hiểm.
Hắn dùng tay căng một chút, cảm thấy tựa hồ ấn phải thứ gì đó.
"Oanh…"
"A…"
Lúc này, không chỉ đám thí sinh bị bất ngờ, người xem trên Tinh Võng cũng ngạc nhiên.
Bọn họ cho rằng, viên tinh cầu này chính là một bức tường nền, ai mà ngờ được, nó hoá ra lại là một cái động lớn.
Bùn đất dưới chân các thí sinh đột nhiên bị hóa cát, một đám sắp bị chìm xuống, những bạn học may mắn ở gần bờ vội vàng duỗi tay, hy vọng có thể bắt lấy cái gì để tự cứu bản thân mình.
Con người khi rơi vào trong trạng thái nguy hiểm, tiềm năng là vô hạn.
Các bạn học bên cạnh cũng phản ứng cực nhanh, trên tay bắt lấy mọi thứ có thể bắt được để tìm kiếm cơ hội.
"A, mau buông ra, ai đang nắm quần của tôi vậy!"
"Buông ra, eo của tôi muốn gãy rồi!"
…
Căn cứ định luật theo đuổi tình yêu trọn vẹn, lúc sống không thể đắp cùng chăn bông, thì khi chết nhất định phải chôn chung một huyệt.
Giờ phút này, bọn họ dùng hết tất cả các loại thủ đoạn âm hiểm để hại nhau.
Vân Mạt đứng xa xa nhìn, đôi mắt sáng lên, cô nhanh chóng vọt tới trước, chạy đến bên cạnh hố cát, cười âm hiểm giơ đao lên.
"Cậu muốn làm gì!" Đám thí sinh sợ hãi.
Vân Mạt không nói chuyện, đại đao chém vào nhiều chỗ khác nhau.
"A…" Có thí sinh bị đánh trúng đỉnh đầu, đám thí sinh như một chuỗi đường hồ lô lăn xuống đáy hố.
Còn có mấy người ỷ vào thân thủ linh hoạt, đôi tay bắt lấy bờ bên cạnh, đồng thời gian nan tránh né.
Vân Mạt híp mắt mỉm cười, chậm rãi ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm vào đôi mắt của thí sinh kia.
"Cậu định làm gì?!" Thí sinh kia hô to lên.